Cám dỗ ngoại tình: 5 ranh giới người có gia đình nhất định phải giữ

Ngoại tình hiếm khi bắt đầu từ một lời thề phản bội. Nó thường bắt đầu bằng một điều rất nhỏ: một cuộc trò chuyện riêng tư, một sự đồng cảm đúng lúc, một người khiến ta cảm thấy mình được thấu hiểu hơn ở nhà.
- Một tay chống gậy, một tay đẩy xe ve chai: người cha đau chân vẫn không dám nghỉ vì còn con nhỏ
- Bị bỏng mất cả khuôn mặt, lính cứu hoả sau 71 ca phẫu thuật đã có một diện mạo mới
- Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu đã thay đổi nhờ chính mình thay đổi trước
Ban đầu, người ta thường nghĩ: “Chỉ nói chuyện thôi mà.” Rồi từ nói chuyện thành chờ đợi, từ chờ đợi thành mong nhớ, từ mong nhớ thành che giấu. Đến khi nhận ra mình đã bước quá xa, lý trí thường không còn đủ sức kéo mình trở lại.
Vậy nên người có gia đình muốn giữ mình không nên chỉ học cách chống lại cám dỗ. Điều quan trọng hơn là biết giữ ranh giới từ khi cám dỗ còn chưa thành hình.
1. Không biến một người khác thành nơi gửi gắm những điều đáng lẽ phải nói với bạn đời
Trong đời sống vợ chồng, có những lúc ta cảm thấy cô đơn ngay cả khi người kia ở bên cạnh. Một người khác xuất hiện, biết lắng nghe, biết an ủi, biết nói đúng điều ta muốn nghe. Sự đồng cảm ấy rất dễ khiến con người nhầm lẫn giữa “được thấu hiểu” và “được yêu”.
Nhưng có một ranh giới cần nhớ: đừng đem những phần sâu kín nhất của cuộc hôn nhân ra vun đắp một mối quan hệ bên ngoài.
Khi một người khác dần trở thành người đầu tiên ta muốn kể chuyện vui, người đầu tiên ta tìm đến khi buồn, người hiểu những nỗi niềm mà vợ hoặc chồng mình không biết, thì dù chưa có một hành động phản bội nào, khoảng cách trong hôn nhân đã bắt đầu xuất hiện.
Có những mối quan hệ không cần một cái ôm hay một nụ hôn mới trở thành phản bội. Đôi khi, sự phản bội bắt đầu từ một chỗ đứng trong lòng vốn thuộc về người bạn đời.
2. Không nuôi dưỡng cảm xúc mà mình biết là nguy hiểm
Rung động là điều con người khó kiểm soát hoàn toàn. Nhưng giữ hay nuôi dưỡng một rung động lại là chuyện khác.
Ta có thể vô tình quý mến một người. Nhưng nếu biết mình đã bắt đầu mong chờ tin nhắn của họ, tìm lý do để gặp họ, nhớ đến họ khi ở bên gia đình, rồi vẫn cố tình duy trì sự gần gũi ấy, thì đó không còn đơn thuần là một cảm xúc đến rồi đi.
Người xưa coi trọng chữ “cẩn” – thận trọng từ những điều nhỏ bé. Bởi họ hiểu rằng một việc lớn thường có gốc từ một niệm rất nhỏ. Muốn tránh ngoại tình, đừng đợi đến khi mình đứng trước một quyết định lớn mới hỏi: “Có nên dừng lại không?” Hãy dừng ngay từ lúc trong lòng xuất hiện câu hỏi ấy.

3. Không làm những việc phải giấu người bạn đời
Một nguyên tắc rất đơn giản nhưng có sức cảnh tỉnh lớn: Điều gì mình phải xóa tin nhắn, phải đổi tên người liên lạc, phải tắt thông báo, phải nói dối để người bạn đời không biết, thì ít nhất cũng cần tự hỏi vì sao mình phải giấu?
Không phải mọi riêng tư trong hôn nhân đều là phản bội. Vợ chồng vẫn cần không gian cá nhân và sự tôn trọng riêng tư. Nhưng riêng tư khác với bí mật có chủ ý.
Một mối quan hệ trong sáng không cần quá nhiều công sức để che giấu. Còn khi một người bắt đầu xây dựng cả một hệ thống bí mật quanh một mối quan hệ, chính họ cũng đã hiểu rằng mình đang bước vào vùng nguy hiểm. Có những cánh cửa không nên mở, bởi một khi đã bước qua, quay lại nguyên vẹn rất khó.
4. Không dùng sự thiếu thốn trong hôn nhân làm lý do cho sự phản bội
Hôn nhân nào cũng có những mùa khắc nghiệt. Có lúc vợ chồng không còn nói chuyện nhiều. Có lúc người kia vô tâm. Có lúc những lời từng ngọt ngào trở nên lạnh nhạt. Có những năm tháng cả hai chỉ còn biết lo tiền bạc, con cái, cha mẹ và những trách nhiệm chồng chất.
Nhưng một cuộc hôn nhân có vấn đề không tự động biến ngoại tình thành điều chính đáng. Nếu thiếu sự quan tâm, hãy nói ra. Nếu có tổn thương, hãy đối diện. Nếu có khoảng cách, hãy tìm cách thu hẹp. Nếu thật sự không thể tiếp tục, hãy giải quyết cuộc hôn nhân một cách minh bạch trước khi bước vào một mối quan hệ khác.
Đừng dùng một người thứ ba để chữa một căn bệnh vốn thuộc về hai người. Bởi người thứ ba có thể làm ta quên nỗi cô đơn trong một thời gian, nhưng không chắc chữa được nguyên nhân khiến ta cô đơn.
5. Nhớ rằng chung thủy trước hết là một sự tu dưỡng
Nhiều người nghĩ chung thủy là vì người bạn đời tốt, vì gia đình yên ấm, vì không có cơ hội phản bội. Nhưng nếu chỉ chung thủy khi hoàn cảnh thuận lợi, đó chưa chắc đã là bản lĩnh. Giá trị của sự thủy chung được nhìn thấy rõ nhất khi một người có cơ hội nhưng vẫn biết dừng lại.
Không phải vì họ không có ham muốn. Không phải vì họ chưa từng rung động. Mà bởi trong lòng họ có một thứ lớn hơn ham muốn nhất thời: lòng tự trọng, trách nhiệm, chữ tín và sự trân trọng đối với những gì mình đã lựa chọn.
Người xưa nói đến chữ “thận độc” – thận trọng ngay cả khi ở một mình, khi không ai nhìn thấy. Cái đáng giữ của một con người không chỉ là hình ảnh trước thiên hạ, mà là phẩm hạnh khi không có ai chứng kiến. Hôn nhân cũng vậy. Giữ mình khi không ai biết mới là giữ mình thật sự.
Có thể một cuộc ngoại tình đem đến cảm giác mới mẻ, được săn đón, được nâng niu. Nhưng những thứ ấy thường rất ngắn, trong khi hậu quả có thể ở lại rất lâu: một người vợ mất niềm tin, một người chồng mang tổn thương, những đứa trẻ nhìn cha mẹ bằng ánh mắt khác, và chính người phản bội cũng phải sống với lựa chọn của mình.
Vì thế, ranh giới tốt nhất không nằm ở câu hỏi “Tôi đã ngoại tình chưa?” Mà nằm ở một câu hỏi sớm hơn: “Điều tôi đang làm có phải là điều tôi sẽ không ngại để người mình yêu biết hay không?”
Đừng đợi đến khi mất đi một gia đình mới hiểu giá trị của hai chữ chung thủy. Bởi có những sai lầm trong đời có thể sửa bằng một lời xin lỗi. Nhưng có những vết nứt, dù đã hàn lại, vẫn mãi còn đường chỉ trên đó.
Giữ một mái nhà đôi khi không phải làm điều gì lớn lao. Chỉ là biết dừng đúng lúc, biết giữ đúng chỗ, và biết trân trọng người đang cùng mình đi qua những năm tháng bình thường nhất của cuộc đời.
Mỹ Mỹ biên tập


Comments