Vì mâu thuẫn người đàn ông dùng điện 220V tấn công hàng xóm: Đừng để oán giận xóa mất nghĩa tình

Ông bà ta có câu: “Bán bà con xa, mua láng giềng gần”. Câu nói nghe rất đời thường, nhưng phía sau là kinh nghiệm của bao thế hệ sống quây quần bên nhau.
- Vì sao người tốt thường gặp khổ nạn, người xấu vẫn sống ung dung
- Cá và chân gấu - Một sự lựa chọn khó hơn cả rìu vàng rìu bạc
- 30 năm chăm con bệnh nặng, 70 tuổi vẫn chống nạng bước tiếp: Tình mẹ có giới hạn không
Có những lúc người thân ở xa chưa kịp trở về thì người đầu tiên chạy sang khi nhà mình có chuyện lại chính là hàng xóm. Một bàn tay giúp đỡ lúc hoạn nạn đôi khi quý hơn nhiều lời hỏi thăm từ nơi xa.
Vậy mà sự việc xảy ra tại phường Thới An Đông, TP Cần Thơ mới đây lại khiến nhiều người chạnh lòng.

Ngày 28 tháng 8, bà T. vừa trở về đến nhà thì bất ngờ bị người hàng xóm Ngô Văn Tám dùng một đoạn cây có gắn dây điện sinh hoạt 220V tấn công. Lúc ấy trên tay bà còn đang bế một bé gái.
Bà đã ngoài sáu mươi, trong tay lại là một đứa trẻ nhỏ, gần như không thể chống trả. Khi bà T. ngã xuống, sự việc vẫn chưa dừng lại.
Thấy vậy, ông B.V.T., một người sống gần đó, lập tức chạy tới can ngăn. Nhưng chính ông cũng bị Tám dùng điện tấn công và phải chống trả để bảo vệ mình.
Tám sau đó còn cầm dao đi vào nhà bà T., có ý định tấn công chồng bà. Chỉ khi gặp sự chống trả quyết liệt, người này mới rời khỏi hiện trường. Tám sau đó bị bắt tạm giam và bị khởi tố về tội “giết người”.
Xóm giềng sống sát vách, khó tránh khỏi va chạm vì tiếng ồn, chuyện lối đi, một câu nói không vừa tai hay bất đồng trong sinh hoạt. Điều đáng sợ không phải là có mâu thuẫn, mà là để mâu thuẫn ấy lớn dần thành oán giận.
Điện sinh hoạt 220V không phải thứ có thể đem ra dọa nhau trong cơn tức giận. Chỉ một sai lệch cũng có thể dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn.
Rất may sự việc chưa dẫn đến hậu quả chết người. Nhưng nếu hôm ấy điều tồi tệ nhất xảy ra thì sao? Một gia đình có thể mất mẹ, mất vợ, mất người thân. Một người từ chỗ bất hòa với hàng xóm có thể phải trả giá bằng nhiều năm tự do.
Đứa bé ấy đâu biết người lớn từng mâu thuẫn chuyện gì. Cháu cũng chẳng liên quan đến những khúc mắc từ trước. Với bà T., nỗi sợ chắc hẳn không chỉ là mình có thể bị thương, mà còn là đứa trẻ trong tay có thể bị liên lụy.
Chỉ nghĩ đến cảnh một người phụ nữ ngoài sáu mươi ngã xuống mà vẫn phải giữ lấy một sinh mạng bé nhỏ cũng đủ khiến người ta chạnh lòng. Vết thương có thể rồi sẽ lành, nhưng cảm giác bất an chưa chắc dễ mất đi.
Người xưa thường nói “thiện ác hữu báo”. Một mâu thuẫn dù sâu đến đâu vẫn còn những cách khác để giải quyết. Nhưng khi oán giận lấn át lý trí và dùng bạo lực làm tổn thương người khác, hậu quả cuối cùng cũng quay trở lại với chính mình.
Tám hiện phải đối diện với pháp luật và một cáo buộc nghiêm trọng. Có thể đến khi cơn nóng giận nguội đi, những điều từng khiến người ta căm tức cũng không còn lớn như trong phút mất kiểm soát. Nhưng thời gian không thể quay lại để xóa đi hành động đã gây ra. Một phút không giữ được mình có thể đổi lấy nhiều năm phải trả giá.
Lòng trắc ẩn khiến con người không thể quay lưng

Giữa khoảnh khắc ấy, việc ông B.V.T. chạy sang can ngăn lại khiến người ta cảm nhận rõ hơn giá trị của hai chữ “láng giềng”.
Ông biết mình có thể gặp nguy hiểm. Thực tế, ông cũng đã trở thành người bị tấn công. Nhưng khi nhìn thấy bà T. đang gặp nạn, trên tay còn có một đứa trẻ, ông vẫn không thể đứng nhìn.
Có những hành động không cần suy tính quá lâu. Chỉ vì thấy người khác nguy nan mà trong lòng không nỡ quay đi. Đó chính là lòng trắc ẩn.
Nó không nằm trong những lời nói lớn lao, mà trong khoảnh khắc một người xa lạ về huyết thống vẫn có thể bước tới bảo vệ người khác vì thấy họ đang bất lực.
Sau câu chuyện này, có lẽ mỗi chúng ta cũng nên nhìn lại cách mình sống với những người bên cạnh. Bởi chẳng ai biết một ngày nào đó mình có thể đau ốm, cha mẹ già yếu, con cái gặp chuyện hay gia đình rơi vào khó khăn. Khi ấy, người thân ở xa chưa chắc đã kịp trở về, còn người bước sang đầu tiên rất có thể lại chính là hàng xóm.
Một chút nhường nhịn, yêu thương và quan tâm hôm nay không bao giờ là thừa. Cơn giận rồi sẽ qua, hơn thua rồi cũng trở nên nhỏ bé. Nhưng một bàn tay từng đưa ra đúng lúc hoạn nạn có thể khiến người ta nhớ suốt đời.
Phật gia có lời dạy rằng oán hận không thể hóa giải bằng oán hận, chỉ có lòng từ bi mới có thể làm nguôi oán hận. Con người sống cạnh nhau càng cần một chút bao dung, bởi chẳng ai biết ngày mai mình sẽ cần đến ai.
Nếu có thể hóa giải một hiểu lầm thì đừng giữ mãi trong lòng. Yêu thương và quan tâm người bên cạnh cũng chính là gieo thêm một phần ấm áp cho cuộc sống của mình.
Có lẽ đó cũng là ý nghĩa sâu xa của câu ông bà đã truyền lại: “Bán bà con xa, mua láng giềng gần”.
Tiểu Hoa biên tập

