Cơ thể con người – một tiểu vũ trụ kỳ diệu mà ta thường lãng quên
Nếu một ngày con người thật sự đứng trước ranh giới sinh tử, cơ thể sẽ phản ứng như thế nào?Vài năm trước, tại phòng cấp cứu của Bệnh viện số 3 Đại họ

Nếu một ngày con người thật sự đứng trước ranh giới sinh tử, cơ thể sẽ phản ứng như thế nào?
Vài năm trước, tại phòng cấp cứu của Bệnh viện số 3 Đại học Bắc Kinh, một bệnh nhân được đưa vào trong tình trạng vô cùng nguy kịch. Toàn thân bị thương nặng, nhiều vị trí chảy máu không ngừng, các yếu tố đông máu đã bị tiêu hao nghiêm trọng. Khi chuyển vào phòng chăm sóc tích cực, huyết áp của người bệnh tiếp tục tụt xuống, nhịp tim tăng nhanh, nguy cơ suy đa cơ quan ngày một rõ rệt.
- Nam sinh siết cổ, đánh người mợ tại Phú Quốc, nguyên nhân phía sau khiến nhiều người xót xa
- Tác dụng tuyệt vời của khoai lang và cách làm bánh Trung thu khoai lang tím dễ dàng tại nhà không cần lò nướng
- Càng từng trải càng hiểu: có những người không cần đi cùng ta cả đời
Các bác sĩ truyền máu, bổ sung yếu tố đông máu, dùng thuốc nâng huyết áp, gần như tất cả những gì có thể làm đều đã được thực hiện. Nhưng tình trạng vẫn tiếp tục xấu đi.
Đến khi huyết áp giảm xuống khoảng 60, bác sĩ trực ban đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất. Thế nhưng đúng lúc ấy, một việc khiến những người có mặt đều kinh ngạc đã xảy ra. Huyết áp không tiếp tục tụt nữa. Những vị trí đang chảy máu trên cơ thể cũng dần dừng lại.
Sau này, bác sĩ mới hiểu rằng đó không phải một hiện tượng thần bí. Trong tình trạng mất máu nghiêm trọng, cơ thể đã tự điều chỉnh để giảm huyết áp, làm chậm tốc độ mất máu và ưu tiên lượng máu còn lại cho những cơ quan quan trọng nhất như tim và não. Cơ thể đang cố kéo dài từng phút, chờ sự trợ giúp của y học.
Điều khiến người ta xúc động là: có những lúc con người tưởng rằng mình đã không còn sức để cố gắng nữa, nhưng cơ thể vẫn chưa chịu từ bỏ.
Mỗi tế bào đều đang làm việc vì chúng ta

Bác sĩ từng nói rằng trong quá trình cấp cứu, y học giữ vai trò rất quan trọng, nhưng khả năng tự bảo vệ của cơ thể cũng khiến ông vô cùng kinh ngạc.
Trong thời khắc nguy cấp, dường như từng tế bào, từng cơ quan đều đang dùng hết khả năng của mình để duy trì sự sống.
Bình thường chúng ta gần như không cảm nhận được điều ấy.
Mỗi ngày, khoảng 300 tỷ tế bào trong cơ thể chết đi, đồng thời hàng trăm tỷ tế bào mới lại được sinh ra. Hàng chục nghìn tỷ tế bào vẫn liên tục được kiểm soát bởi hệ thống phòng vệ của cơ thể để duy trì trạng thái ổn định.
Trái tim của một con người trong suốt cuộc đời có thể đập khoảng 2,5 tỷ lần và bơm một lượng máu khổng lồ đi khắp cơ thể. Khi hoạt động của tim gặp nguy hiểm, hệ thống dẫn truyền điện của tim vẫn tiếp tục cố gắng tạo ra những nhịp đập để duy trì lượng máu tối thiểu cho não và các cơ quan quan trọng.
Gan cũng là một cơ quan đặc biệt. Ngay cả khi mất đi một phần lớn, nó vẫn có khả năng tái tạo để tiếp tục đảm nhiệm chức năng của mình.
Trong tủy xương, vô số tế bào hồng cầu mới được tạo ra liên tục. Chúng đi theo dòng máu, mang oxy đến từng nơi cần thiết, hoàn thành nhiệm vụ rồi lặng lẽ già đi và được thay thế bằng những tế bào mới.
Những việc ấy diễn ra từng giây.
Ta không nghe thấy tiếng tim làm việc, không biết lúc nào một tế bào cũ vừa mất đi, cũng không cảm nhận được khoảnh khắc một tế bào mới được sinh ra.
Nhưng chính những hoạt động âm thầm ấy đã tạo thành cuộc sống mà chúng ta vẫn coi là bình thường.
Cơ thể con người giống như một “tiểu vũ trụ”
Khi nhìn lên bầu trời, con người thường kinh ngạc trước sự rộng lớn của vũ trụ.
Trong Ngân Hà có hàng trăm tỷ ngôi sao. Còn trong vũ trụ có thể quan sát được tồn tại một số lượng thiên hà khổng lồ.
Nhưng nếu quay trở lại nhìn vào chính cơ thể mình, chúng ta cũng sẽ gặp một con số khiến người ta khó hình dung.
Theo những con số được nêu, cơ thể một nam giới trưởng thành trung bình có khoảng 36 nghìn tỷ tế bào, còn ở nữ giới trưởng thành khoảng 28 nghìn tỷ tế bào.
Hàng chục nghìn tỷ tế bào ấy không tồn tại hỗn loạn.
Mỗi loại đảm nhận một chức năng riêng, trao đổi chất, vận chuyển, sửa chữa, bảo vệ, sinh ra rồi chết đi trong một trật tự nhất định. Chính vì thế, từ xa xưa đã có cách nhìn coi cơ thể con người như một “tiểu vũ trụ” – một thế giới thu nhỏ với vô số thành phần cùng vận hành để duy trì một chỉnh thể.
Nếu mỗi tế bào được phóng đại thành một thế giới, vậy cơ thể mà chúng ta đang mang theo chẳng phải cũng giống như một vũ trụ rộng lớn hay sao?
Và chúng ta chính là người đang sống trong “vũ trụ” ấy.
Thứ luôn ở bên chúng ta lại chính là cơ thể mình
Con người khi gặp thất bại thường dễ buồn bã, trách móc, thậm chí có lúc cảm thấy trên đời chẳng còn ai hiểu hay yêu thương mình.
Nhưng có một điều chúng ta rất ít khi nghĩ tới. Từ ngày được sinh ra cho đến hôm nay, bất kể vui hay buồn, giàu hay nghèo, cơ thể vẫn luôn ở đó.
Ta thức khuya, nó vẫn cố gắng điều chỉnh. Ta mệt mỏi, trái tim vẫn tiếp tục đập. Ta bị thương, cơ thể lập tức tìm cách cầm máu và sửa chữa. Khi vi khuẩn hay những yếu tố lạ xâm nhập, hệ miễn dịch lại bắt đầu hoạt động để bảo vệ chúng ta.
Có những lúc chúng ta đối xử không tốt với chính mình, nhưng cơ thể vẫn dùng bản năng mạnh mẽ nhất để giữ lại sự sống. Nghĩ đến đây mới thấy, có lẽ chúng ta hiểu rất ít về nơi mình đang sống trong đó.
Đừng chỉ nhớ đến cơ thể khi nó bắt đầu đau
Con người thường chỉ thấy sức khỏe đáng quý sau khi bị bệnh.
Khi còn đi lại bình thường, ta ít khi biết ơn đôi chân. Khi còn hít thở dễ dàng, ta chẳng mấy khi nghĩ đến lá phổi. Khi trái tim vẫn đều đặn đập, ta cũng hiếm lúc nhớ rằng cơ quan ấy chưa từng được nghỉ ngơi một ngày nào.
Hàng chục nghìn tỷ tế bào vẫn đang âm thầm làm việc chỉ để duy trì một sinh mệnh.
Vậy chúng ta có lý do gì để coi nhẹ chính mình?

Trân trọng cơ thể không chỉ là ăn ngon, mặc ấm hay chăm sóc vẻ ngoài. Đó còn là biết nghỉ ngơi khi đã quá mệt, biết tiết chế những thói quen làm tổn hại sức khỏe, biết làm dịu những oán giận trong lòng và học cách đối xử tử tế hơn với bản thân.
Nếu cơ thể thật sự là một “tiểu vũ trụ”, thì mỗi ngày chúng ta sống cũng là một ngày vô số tế bào trong vũ trụ ấy vẫn đang tận tâm hoàn thành công việc của mình.
Chúng không lên tiếng, không đòi hỏi và cũng chẳng cần chúng ta biết ơn.
Nhưng từng hơi thở, từng nhịp tim và từng buổi sáng chúng ta còn có thể mở mắt thức dậy chính là bằng chứng rằng chúng vẫn đang âm thầm bảo vệ sinh mệnh này.
Có lẽ chỉ riêng điều ấy thôi cũng đủ để mỗi người học cách trân trọng cơ thể mình hơn một chút.
Tiểu Hoa biên tập

