“Cả ngày cả đêm, tôi nằm nhớ con, thương con...”

Sau 11 ngày chịu đựng những cơn đau trên giường bệnh, điều cô giáo Hoàng Thị Hiền mong nhất không phải một lời khen hay được nhắc đến như người hùng. Cô chỉ mong vết thương sớm ổn định để được trở về nhà, nhìn thấy hai đứa con của mình.

Một mong ước rất bình thường, nhưng phía sau đó là cái giá không nhỏ: một phần chân không thể giữ lại, cùng hành trình dài để phục hồi, tập đi và làm quen với chân giả.

Thế nhưng giữa những mất mát ấy, cô chưa từng hối hận vì đã lao ra cứu đứa trẻ.

Khoảnh khắc chỉ kịp nghĩ đến đứa trẻ

Hình ảnh cô giáo Hiền đang điều trị tại bệnh viện.

Sự việc xảy ra tại điểm trường lẻ Tân Lâm, Trường Mầm non Phú Sơn, xã Nghĩa Hành, Nghệ An.

Một bé trai khoảng 2 tuổi bất ngờ chạy ra đường, đúng lúc chiếc xe tải đang đi tới. Khoảng cách giữa bình an và tai họa khi ấy chỉ được tính bằng vài giây.

Nhìn thấy đứa trẻ trước đầu xe, cô Hiền lập tức lao tới kéo cháu lại. Cậu bé thoát nạn, còn cô bị bánh xe cán qua hai chân.

Sau này, khi được hỏi trong khoảnh khắc ấy đã nghĩ gì mà có thể bất chấp nguy hiểm như vậy, cô chỉ nói: “Trong lúc đó tôi không nghĩ được nhiều”. Câu trả lời giản dị ấy lại khiến người ta xúc động.

Bởi nếu còn thời gian cân nhắc, con người sẽ nghĩ tới nỗi đau, nguy hiểm, gia đình và những đứa con đang chờ mình ở nhà. Nhưng khi nhìn thấy một đứa trẻ đứng trước hiểm nguy, bản năng của một cô giáo, một người mẹ và lòng trắc ẩn đã đi trước mọi tính toán.

Cha mẹ cậu bé khi chạy đến hiện trường đã nhìn thấy cô Hiền nằm đó nhưng vẫn ôm chặt con trai họ. Hai vợ chồng vội đưa cả cô và cháu lên xe cấp cứu. Trên đường đi, người cha liên tục gọi: “Hiền ơi, em không được ngủ”.

Những ngày sau, khi con mình đã bình an, hai vợ chồng đến nhà cô Hiền thăm mẹ và hai con của cô.

Có lẽ nhìn những đứa trẻ ấy, họ càng hiểu món nợ ân tình mình đang mang. Chỉ cần cô Hiền chậm lại vài giây, người nằm dưới bánh xe hôm ấy rất có thể chính là đứa con thơ dại của họ.

Cô không chỉ cứu một đứa trẻ. Cô đã giữ lại niềm vui và sự nguyên vẹn của cả một gia đình.

Một người mẹ hiểu nỗi đau của cha mẹ

Những ngày sau tai nạn mới thực sự là thử thách.

Phần chân phải của cô bị tổn thương nghiêm trọng rồi hoại tử. Các bác sĩ biết câu chuyện cô lao ra cứu cháu bé cũng rất xúc động và cố gắng tìm cách giữ lại chân cho cô. Nhưng cuối cùng, điều không ai mong muốn vẫn phải xảy ra.

Cô phải chấp nhận mất một phần chân.

Nỗi đau ấy không chỉ nằm ở vết thương. Phía trước còn là những ngày tập đi, thích nghi với chân giả, học cách làm lại những việc từng rất bình thường. Nhưng điều cô nhắc nhiều nhất vẫn là hai con.

“Cả ngày cả đêm, tôi nằm nhớ con, thương con...”

Có lẽ chỉ một câu ấy cũng đủ để hiểu vì sao hôm đó cô đã chạy về phía cậu bé.

Một người mẹ hiểu con mình quý giá đến đâu thì cũng hiểu con của người khác quý giá với cha mẹ chúng như thế nào.

Nếu hôm ấy người nằm trên giường bệnh là cậu bé 2 tuổi, nếu cha mẹ cháu phải đứng ngoài phòng cấp cứu chờ tin con, nỗi đau ấy sẽ lớn đến mức nào?

Bởi vậy, cô không trách đứa trẻ. Cô nhận phần đau về mình để cậu bé được trở về bình an trong vòng tay cha mẹ.

Lòng tốt gọi về những tấm lòng tốt

Người xưa thường nói: “Thiện hữu thiện báo”.

“Báo” đôi khi không phải một phép màu khiến mọi thứ trở lại như cũ. Có những mất mát không tiền bạc nào có thể bù đắp. Nhưng điều thiện vẫn có cách riêng để được đáp lại.

Khi biết hoàn cảnh của cô Hiền, nhiều người xa lạ đã cùng chung tay giúp đỡ. Chỉ sau hai ngày vận động, số tiền quyên góp đã lên tới gần 2 tỷ đồng. Cô cũng nhận được sự hỗ trợ về chân giả cho hành trình phục hồi phía trước.

Những điều ấy không thể trả lại phần cơ thể đã mất, nhưng cho cô biết rằng việc thiện mình làm không bị cuộc đời bỏ quên.

Trên mạng xã hội, một người viết: “Nước mắt đàn ông không rơi thành giọt... nhưng nước mắt mình cứ trào ra mỗi khi đọc và xem những hình ảnh về cô giáo Hoàng Hiền”.

Nhiều người khác mong sau khi bình phục, cô vẫn được bố trí công việc phù hợp, có thu nhập ổn định để tiếp tục nuôi hai con và được quan tâm lâu dài trong quá trình phục hồi.

Đó có lẽ là hình ảnh đẹp nhất của hai chữ “thiện báo”: một người từng đưa tay kéo đứa trẻ khỏi hiểm nguy, rồi hàng nghìn bàn tay khác lại đưa ra nâng đỡ người ấy.

Phần chân đã mất, lòng tốt còn ở lại

Hình ảnh minh hoạ: Phần chân đã mất, lòng tốt còn ở lại

Rồi sẽ có ngày cô Hiền trở về nhà. Hai đứa con có thể sẽ phải làm quen với hình ảnh mẹ bước đi bằng một chiếc chân giả. Nhưng khi lớn lên và hiểu câu chuyện năm ấy, có lẽ các con sẽ không chỉ nhìn vào phần cơ thể mẹ đã mất. Các con sẽ hiểu rằng phía sau mất mát ấy là một sinh mạng đã được cứu.

Chiếc chân giả vì thế không phải dấu hiệu của sự đáng thương. Nó nhắc người ta rằng đã từng có một người phụ nữ, trong khoảnh khắc sinh tử, chọn nhận lấy thương tích về mình để một đứa trẻ được bình an.

Cô Hiền chỉ mất vài giây để cứu một sinh mạng, nhưng hành động ấy lại khiến rất nhiều người nhìn lại lòng trắc ẩn trong chính mình.

Phần chân đã mất không thể trở lại. Nhưng lòng tốt cô trao đi vẫn còn ở đó: trong sự sống bình an của cậu bé, trong lòng biết ơn của cha mẹ cháu và trong những tấm lòng đang cùng cô bước tiếp.

Có lẽ đó chính là ý nghĩa giản dị nhất của câu “thiện hữu thiện báo”: khi một người gieo xuống điều thiện bằng cả tấm lòng, hạt giống ấy rồi sẽ nảy mầm trong những trái tim khác.

 Tiểu Hoa biên tập