![[Nhạc] Lý Thiên Hạ | Đời người như một vở hý kịch](https://image1-us-west.cloudokyo.cloud/image/v14/14/da/36/14da3689-a1a1-4bbe-b9e9-b013019bf4cf/672.webp)
[Nhạc] Lý Thiên Hạ | Đời người như một vở hý kịch
Hậu Đường Trang Tông - Lý Tồn Úc: Một đời chinh chiến, tiêu diệt Hậu Lương, đoạt được thiên hạ, lập nên nước Hậu Đường, cả đời tung hoành trốn binh đao.
Thế nhưng, ông lại rất giỏi nghệ thuật hý kịch. Khi làm hoàng đế, Đường Trang Tông đam mê hý kịch, ông thậm chí còn tự lên sân khấu để diễn. Trên sân khấu, ông gọi mình là Lý Thiên Hạ.
Quá đam mê mà bỏ bê việc nước, quên việc dân, cuối cùng ông qua đời trong binh biến.
Thế mới hay, cuộc đời như vở hý kịch. Từ lúc thanh niên lập chí, cho đến lúc tung hoành xa trường, đến khi vui với bài nhạc, cuối cùng kết thúc trong binh đao. Đời người như vở kịch.
Lời bài hát:
Từ miền Hà Đông, vó ngựa lên đường,
Tuổi còn rất trẻ, chí đã phi thường.
Một đời cung kiếm, bao phen vào trận,
Dẫu thế quân cường, chẳng chịu cúi lưng.
Biết tiến biết lui, biết dùng tướng sĩ,
Giữa chốn sa trường, quyết đoán như thần.
Thành cao lần lượt theo cờ mở cửa,
Hậu Lương tiêu tan, cơ nghiệp hoàn thành.
Ngày vào Lạc Dương, muôn người nghênh đón,
Điện cũ đèn lên, nhạc nổi tưng bừng.
Một thân chinh chiến nay ngồi ngôi báu,
Ngoảnh lại non sông, vạn dặm về chung.
[Tiền điệp khúc]
Văn có thể làm thơ,
Võ có thể cầm quân.
Trên điện bàn quốc sự,
Dưới trăng lại ngân cung.
Người đời khen tài lược,
Thiên hạ phục anh hùng.
Giữa lúc xuân phong đắc ý,
Ai biết đổi thay vô cùng?
[Điệp khúc – chuyển hý khang]
Ta hát một khúc — thiên hạ cùng nghe,
Ta khoác long bào — vạn dặm sơn hà.
Trên sân khấu gọi mình Lý Thiên Hạ,
Ngoài chiến trường, ai chẳng biết uy danh?
Một khúc cung thương — một đời oanh liệt,
Một tiếng trống vang — vạn ngựa tung hoành.
Ngỡ ánh đèn kia soi hoài không tắt,
Ngỡ vở huy hoàng chẳng đến hồi tan.
[Khổ 2 – giọng hát thường]
Phía bắc yên rồi, phía tây mở lối,
Quân đến Thành Đô, Thục địa quy hàng.
Bờ cõi rộng thêm, triều đình hưng thịnh,
Văn võ đầy sân, khí thế huy hoàng.
Người hiểu âm luật, say mê câu hát,
Tự viết lời ca, tự nhập vai mình.
Khi là thiên tử, khi thành đào kép,
Cả chốn cung vàng hóa một hí đình.
Tiếng vỗ tay vang, lời khen không dứt,
Người ở quanh ngai chỉ nói lời hay.
Bên ngoài đèn sáng, bên trong lòng tối,
Một chút mê say, đổi cả vận triều.
[Tiền điệp khúc]
Thắng được bao thành trì,
Chưa thắng nổi lòng mình.
Nghe quen lời ca tụng,
Dần xa tiếng dân sinh.
Tài năng gây cơ nghiệp,
Đức hạnh giữ thái bình.
Khi người quên điều ấy,
Màn kịch đã chuyển tình.
[Điệp khúc – hý khang]
Ta hát một khúc — thiên hạ từng nghe,
Ta khoác long bào — từng định sơn hà.
Trên sân khấu gọi mình Lý Thiên Hạ,
Đến cuối màn rồi, ai giữ được vinh hoa?
Một khúc cung thương — khi vui khi lạnh,
Một tiếng trống vang — khi hợp khi tan.
Hôm trước muôn người tung hô trước điện,
Hôm sau ngoảnh lại, sân khấu điêu tàn.
[Chuyển đoạn – giọng nhẹ, sáng rõ]
Thế mới hay Đời người cũng chỉ như một vở hý,
Có lúc lên đài, có lúc lui sân.
Long bào rực rỡ rồi thành áo cũ,
Danh vọng vang trời cũng hóa phù vân.
Nhưng người đã sống đâu hoàn toàn mất,
Công vẫn còn ghi, lỗi vẫn còn truyền.
Để người sau biết khi đang cực thịnh,
Càng phải giữ tâm, càng phải nhớ dân.
[Điệp khúc cuối – hý khang cao, rộng]
Hãy hát một khúc — cho người đời nghe,
Được cả giang sơn, chớ mất lòng mình.
Có thể thắng quân, có thể bình thiên hạ,
Khó nhất trên đời là giữ được sơ tâm.
Thiên hạ như hý — người người mang vai,
Khi tiếng màn lên, ai cũng huy hoàng.
Đừng để ánh đèn che mờ đôi mắt,
Đừng để lời khen làm lạc đường sang.
Thiên hạ như hý — hưng phế xoay vần,
Một đời tài trí, một giấc phong vân.
Khi màn khép lại, điều còn ở lại,
Không phải ngai vàng—
Mà chính là lòng dân.
[Kết – hý khang nhẹ]
Rèm son khép lại, trăng vẫn Lạc Dương,
Người đi khỏi cuộc, câu hát còn vang.

