
Ký ức Tết xưa | Phần 1 | Hoa mai và những người đã ở lại trong ký ức
Hồi đó, mỗi lần Tết gần kề, không khí miền Tây khác lắm.
Gió chướng thổi nhẹ ngoài sông, nước ròng nước lớn đổi con nước từng ngày.
Ngoài sân, mùi rơm khô, mùi khói bếp, mùi bánh tét đang nấu đâu đó lan ra, nghe là biết Tết sắp về.
Tết Nam Bộ hồi xưa không rộn ràng đèn đuốc như bây giờ.
Chỉ cần trước nhà có cặp mai vàng, vài dây lồng đèn giấy, mâm ngũ quả đặt ngay ngắn trên bàn thờ là thấy ấm lòng.
Hồi tôi còn nhỏ, cứ gần Tết là về quê ông ngoại.
Ông hay kêu tôi lại, đưa mấy cành mai giả, dặn dò từng chút một:
“Gắn cho khéo nghen con, cho bông nó nở đều, cho nhà mình có Tết.”
Tôi ngồi dưới hiên, tay còn vụng về, gắn hoa mà lòng háo hức lắm.
Ông thì đứng kế bên, vừa coi, vừa cười hiền.
Chỉ vậy thôi mà thấy Tết tới thiệt gần.
Rồi mấy chục năm trôi qua.
Ông không còn nữa.
Cái cảnh gắn mai giả trước hiên nhà cũng không còn.
Nhưng mỗi lần thấy cành mai vàng, lòng tôi lại chùng xuống, nhớ da diết.
Nhớ cái Tết xưa đơn sơ mà đầm ấm.
Nhớ ông.
Nhớ một thời tuổi thơ mà Tết đến là chỉ mong được về quê, được ngồi gắn hoa, nghe người lớn nói chuyện năm cũ năm mới.
Có những thứ đã mất đi theo thời gian,
nhưng ký ức thì còn ở lại.
🌿 Một góc an yên – nơi ký ức được chạm lại thật khẽ.
#mientayquetoi #vanhoatruyenthong #kyucmienque #tuoitho #tet #tetcotruyen #vuitetcotruyen #vietnamoi #vietnamtuoidep #motgocanyen #hoamai #nhungdieubinhdi
