
KHÔNG CÓ THỜI GIAN - Thơ: Nguyễn Hiền - Ngâm Thơ: Vũ Thị Lương
KHÔNG CÓ THỜI GIAN
Có nhiều người bị bệnh tật triền miên
Mình giới thiệu Pháp và đưa cho cuốn Sách
Họ hỏi rằng có còn phương pháp khác?
Ăn, uống vào khỏi bệnh tật liền không?
.
Còn có người bảo là chuyện viễn vông
Đi bệnh viện chữa hoài mà không khỏi
Đi chùa chiền...đi tìm thầy cúng nhang khói
Đọc Sách à! Tôi không có thời gian!
.
Có nhiều người vẫn cứ mãi kêu than
Sao vận xui...cứ mãi tìm đến họ
Bị vu oan...bị gạt lừa...biết bao điều thống khổ
Tu luyện giải nghiệp à...làm gì có thời gian!
.
Người nghèo hèn cho đến bậc cao sang
Nghe nói tu luyện để đề cao tâm tính
Họ toàn cho là tâm mình ngay chính
Tôi là người tốt mà...cần tu luyện gì đâu?
.
Họ đâu biết rằng mọi tai nạn khổ đau
Bao nhiêu bệnh tật đều là do nghiệp
Họ chỉ biết hiện giờ và chẳng tin tiền kiếp
Trong vô minh họ phong bế chính mình
.
Đại Pháp hồng truyền cứu độ chúng sinh
Thời mạt Pháp cơ hội ngàn năm một thủa
Hãy thanh tỉnh đừng hẹn lần hẹn lựa
Tu luyện Pháp này kẻo không có thời gian!
