
#Phần 7: Kiếm Phong cầu Pháp, #thương vũ kiếp
Tiểu_thuyết_thần_thoại_“Thương_Vũ_Kiếp”_Chương_1_Vấn_đạo
Phần 7: Kiếm Phong cầu Pháp
Sau khi từ đỉnh Tam Ngưỡng trở về, tâm tình Lục Thanh cứ sa sút mãi, luyện công cũng buông lơi, ngày luyện ngày không, cảnh Minh Tạng nước mắt giàn giụa nói lời cáo biệt vẫn cứ vấn vít trong đầu chàng, đuổi mãi không đi, Lục Thanh tra cứu khá nhiều điển tịch tu Đạo thời cổ đại, cũng tìm kiếm rất nhiều tác phẩm của những khí công sư hiện đại, nhưng đều không tìm được đáp án mà chàng mong muốn. Tuy nhiên, Lục Thanh có thể khẳng định chắc chắn rằng con đại mãng xà trắng mà mình đã thấy tuyệt không phải ảo giác, đại mãng ấy lẽ ra là thuộc về các loại yêu ma quỷ quái từng được nhắc đến trong điển tịch tu Đạo thời cổ và tiểu thuyết thần thoại, năm dài tháng rộng, tu luyện thành tinh, thế nhưng vì sao con bạch xà không thể gây tổn thương đến mình? Và vì sao mãng xà lại chui vào cơ thể Minh Tạng? Minh Tạng vốn dĩ không phải yêu ma, trái lại, sự dũng mãnh tu luyện của Minh Tạng khiến Lục Thanh vô cùng bội phục, vậy thì rốt cuộc giữa mãng xà trắng và Minh Tạng là chuyện thế nào? Lục Thanh mơ hồ cảm thấy, những lời giã biệt trong nước mắt của Minh Tạng, thực sự là cầu cứu với Lục Thanh, mong Lục Thanh trong tương lai khi có đủ năng lực thì hãy giúp cậu ấy, cứu độ cậu.
Lục Thanh âm thầm phát lời thề, bản thân nhất định không thể bội ước, một khi có được năng lực, chàng nhất định sẽ giúp Minh Tạng giải quyết vấn đề này.
Thời gian cứ thế trôi nhanh, búng tay một cái, đã tới tháng 4 năm 1996, lại một mùa xuân rực rỡ cùng hoa đỏ cỏ xanh.
Ngày hôm nay Lục Thanh đang ngồi trong văn phòng của mình vẽ bản vẽ, phân xưởng sản xuất xe Seiko có vài linh kiện đang cần thiết kế lại mới, trưởng phòng đã giao nhiệm vụ này cho Lục Thanh, độ khó về kỹ thuật của công việc này không cao, đối với Lục Thanh mà nói thì dễ như ăn kẹo, rất thư thả chẳng mấy chốc mà đã hoàn thành rồi. Thời khắc này Lục Thanh vừa buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm, buông thước và bút trong tay xuống bàn, ngẫm nghĩ về việc chiều nay sau khi tan làm sẽ đến hiệu sách Tân Hoa dạo vài vòng, xem xem có sách tu luyện khí công hay sách dịch của Phật giáo, Đạo giáo nào mới được nhập về hay không, cũng đã lâu Lục Thanh chưa đến tiệm sách dạo chơi.
Trong lúc đang nghĩ ngợi miên man, cửa phòng làm việc “phanh” một tiếng bị đẩy mở ra, có một người đang tức giận bừng bừng xông vào, ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện với bàn làm việc của Lục Thanh.
Lục Thanh ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Lưu Kiếm Phong, khuôn mặt hầm hầm, có vẻ rất tức giận, liền hỏi: “Kiếm Phong, đã xảy ra chuyện gì? Sao lại khiến cậu tức đến thế này?” Lưu Kiếm Phong vứt chồng bản vẽ trong tay xuống bàn của Lục Thanh, tức giận nói: “Bà nó, việc này tôi không làm nữa!”
Lưu Kiếm Phong vốn là kỹ thuật viên xưởng dập của nhà máy cơ khí, phụ trách mảng kỹ thuật của việc dập và lắp ráp linh kiện với nhau, hôm nay bản vẽ cậu ta giao cho nhóm làm việc đã được đánh dấu hết sức cẩn thận rõ ràng, bản thân còn đặc biệt dặn dò hai vị tổ trưởng về những yêu cầu kỹ thuật của lô phối kiện này, kết quả phối kiện của hai nhóm này làm vẫn bị sai, toàn bộ lô linh kiện này phải bỏ, giám đốc nhà máy nổi trận lôi đình, nói rằng đó là trách nhiệm của Lưu Kiếm Phong, trước mặt rất nhiều nhân viên trong xưởng, lớn tiếng khiển trách thái độ làm việc của Lưu Kiếm Phong không nghiêm túc, lại còn muốn trừ tiền thưởng của cậu ta. Lưu Kiếm Phong nén giận, ôm một bụng tức giận, đợi đến khi cuộc họp xưởng giải tán, liền chạy ngay đến chỗ người bạn học cũ mà phát tiết.
Lục Thanh nhìn bộ dạng giận dữ mắng chửi không ngừng của Lưu Kiếm Phong, im lặng không nói.
Lục Thanh quá hiểu Lưu Kiếm Phong, Lưu Kiếm Phong được sinh ra ở vùng nông thôn tỉnh An Huy, trong nhà có ba anh em, Lưu Kiếm Phong là lão tam, là đứa con bảo bối của cha mẹ. Ba anh em nhà họ Lưu rất xuất sắc, đều đỗ đại học, đây là sự việc rất xuất sắc ở vùng nông thôn quê hương của Lưu Kiếm Phong, thế nhưng vì gia cảnh bần hàn, không có tiền cho con học đại học, ba anh em họ buồn bã khóc sướt mướt. Cuối cùng, người mẹ nói rằng, nhà họ Lưu kiếp này đã nghèo đến đây rồi, không thể để các con mình tiếp tục chịu cái khổ này nữa, giờ có cơ hội thoát khỏi cảnh làm nông vất vả, dù thế nào đi nữa, dù có phải đập nồi lấy sắt bán cũng phải cho các con được đi học, nếu không các con sau này chẳng phải sẽ oán cha mẹ chúng cả đời hay sao. Thế là hai vợ chồng già chạy vạy thân bằng quyến thuộc khắp nơi, bằng mọi giá cũng đã vay mượn được ít tiền, lại còn đến chính quyền thị trấn vay được một khoản, mới đủ cho ba anh em Lưu gia được đến trường.
Thành tích của Lưu Kiếm Phong ở đại học khá bình thường, sinh hoạt vô cùng tằn tiện, các bạn học đều nói sự tằn tiện của cậu ấy đã đến mức tự ngược đãi bản thân, trong bát cơm của cậu ấy trước giờ chỉ toàn rau xanh chứ không hề có thịt, quần áo từ năm nhất đến tận năm tư chưa từng mua mới, các kỳ nghỉ cũng không thấy về nhà, toàn bộ đều là ở lại trường làm công dành tiền đi học, kiếm được ít tiền lẻ cũng là để kéo dài cảnh khốn khó giật gấu vá vai của Lưu K
