
#Thương vũ kiếp. Chương1, P1 Vấn đạo, #bachvanphi
Tiểu thuyết thần thoại “Thương Vũ Kiếp”: Chương 1: Vấn đạo (Phần 1)
Tác giả: Bạch Vân Phi
[ChanhKien.org]
Phần 1: Vạn ngọn đèn dưới chân núi Nga Mi
Vũ trụ như bánh xe xoay vần, ngày tháng như thoi đưa, vật đổi sao dời, địa cầu trong tam giới không biết đã trải qua bao nhiêu lần giải thể hủy diệt của vũ trụ, để rồi cũng lại không biết bao nhiêu lần từ trong u minh được chúng Thần trùng tân tổ hợp và đản sinh.
Đến nay lại tiếp thêm một chu kỳ tạo hóa, thêm một kỳ văn minh nhân loại nữa xuất hiện: từ Ân, Thương, Chu, Xuân Thu – Chiến Quốc, Hán, Đường, Ngũ Đại Thập Quốc, Tống, Nguyên, Minh, Thanh, Dân Quốc… Lịch sử lâu đời của nền văn hóa Trung Nguyên 5000 năm chính là các triều các đại thay thế tiếp nối nhau, như vòng quay của chiếc đèn kéo quân mãi xoay vần, vùng đất Thần Châu lâu đời ấy cũng đã triển hiện một nền văn minh thiên ngoại huy hoàng rực rỡ, cuối cùng thì cũng đã đến hôm nay, thời điểm mạt hậu của “triều đại đỏ”.
…
Tháng 11 năm 1994.
Núi Nga Mi, tỉnh Tứ Xuyên.
…
Ở sườn dốc chân núi Nga Mi có vài tòa nhà được xây theo lối kiến trúc lỗi thời, kiểu kiến trúc này là đặc trưng của Trung Quốc vào thời đại thập niên 60, 70, nghe nói, vào thời ấy, nơi đây là căn cứ bí mật của một đơn vị quân sự nào đó, thuận theo chính sách đối ngoại mở cửa cải cách kinh tế của Trung Quốc, sự tồn tại của đơn vị này cũng không còn cần thiết nữa, toàn bộ cơ chế nhân sự đã bị giải tán từ lâu, chỉ còn những dãy nhà nằm lại giữa cảnh sắc núi non thanh tú của núi Nga Mi. Tường lầu tro xám ám bụi này thật chẳng tương xứng với phong cảnh cổ xưa lâu đời đầy nhân văn của núi Nga Mi chút nào, hiện tại nơi này đã được một vị khí công sư nổi danh thuê lại, bên ngoài cổng lớn treo lên biển hiệu “Đại học khí công quốc tế Nga Mi Sơn”, theo họ nói thì họ có đăng quảng cáo chiêu sinh trên các tạp chí khí công, như “Khí công Trung Quốc” v.v., mỗi ngày đều có nam thanh nữ tú từ khắp các nơi trên cả nước đến để ghi danh, phần lớn là thanh niên, ngoài ra cũng có cả trẻ em và người lớn tuổi đến, nghe nói đều yêu cầu căn cơ tốt mới được thu nhận.
Vào thời đó, những trường dạy khí công kiểu vậy rất phổ biến ở Trung Quốc, từ cuối thập niên 80 bắt đầu bùng nổ cơn sốt khí công và đạt đến cao trào vào những năm 90, chỉ nói riêng các loại khí công có tên có tuổi được đăng trên tạp chí “Khí công Trung Quốc” đã lên đến vài trăm loại, các hội nghiên cứu cũng theo đó mà xuất hiện như sao trên trời. Những môn khí công này tự xưng là Phật gia công, Đạo gia công, Nho gia công, Kỳ Môn công v.v., thật sự là muốn loại nào liền có loại đó, khiến người ta mắt hoa lòng loạn. Cả Trung Quốc rộng lớn vào thời điểm đó cơ hồ nhà nhà luyện công, hộ hộ thu khí, mỗi ngày có đến một, hai trăm triệu người luyện công, từ trong nhà ra ngoài hẻm, đâu đâu cũng sôi nổi bàn tán xem hôm nay sẽ có vị khí công đại sư nào tới thuyết giảng mở lớp truyền công, có thể nói đó là một thiên tượng đặc biệt kỳ lạ, gần như toàn dân đều tham gia vào phong trào khí công. Đại học Khí công Quốc tế Nga Mi Sơn là một trường khí công dạy học do tư nhân lập ra.
Vào một đêm mùa thu tháng 11, trời quang mát mẻ, sao sáng giăng đầy, dưới chân núi Nga Mi là hàng vạn ngọn đèn lung linh phát ra từ các ngôi nhà trong thị trấn, ánh sao giao thoa cùng ánh đèn lại trở nên độc đáo. Đại học quốc tế Nga Mi Sơn ở lưng chừng núi cũng sáng rõ trong ánh đèn, từ ký túc xá thỉnh thoảng truyền đến những tiếng cười rộn rã náo nhiệt, những người trẻ tuổi một lòng muốn đến đây tu luyện đều còn trong độ niên thiếu thanh xuân, lại còn là chí đồng đạo hợp, thế nên ký túc xá ấy lúc nào cũng đầy những tiếng cười thanh xuân giòn tan, khiến ngôi trường ở nơi sơn dã này luôn tràn đầy sức trẻ.
Thế nhưng khoảng sân trước cổng trường đại học lại rất tĩnh mịch, chỉ có mỗi tiếng côn trùng tiết thu kêu rỉ rả, như đang tâm sự với các vì tinh tú trên cao.
Trong sân, một thanh niên ăn vận kiểu học sinh đang nhìn xa xăm về vạn ánh đèn bên dưới núi, nước mắt giàn giụa.
Người thanh niên này là Lục Thanh, 23 tuổi, đang là sinh viên mới của Đại học Khí công Quốc tế Nga Mi Sơn, vừa mới nhập học khoảng hai tháng, nhưng chỉ ngày mai thôi anh buộc phải rời khỏi ngôi trường này, anh đã không đủ tiền để nộp học phí cho trường, vậy nên chỉ đành rời khỏi nơi này, trường dạy khí công thì cũng cần tồn tại, vả lại đây lại là thời buổi kinh tế thị trường, không có bữa ăn nào miễn phí, Lục Thanh đương nhiên hiểu đạo lý này. Tuy nhiên khí công trong trái tim của Lục Thanh là một điều gì đó vô cùng thần thánh, cái tâm cầu đạo của anh vì thế mà cũng vô cùng mạnh mẽ, Lục Thanh vốn dĩ muốn mặt dày một chút thử đến khoa tài vụ để hỏi mong các thầy cô giáo có thể xét miễn giảm học phí được hay không, nhưng chân chưa bước vào phòng, đã thấy các giảng viên ở đây vì vấn đề thiếu thốn kinh phí mà đau đầu nhức óc, trong tình cảnh giật gấu vá vai như thế, Lục Thanh cũng không dám mở lời. Điều khiến Lục Thanh buồn nhất là gia đình cũng không ủng hộ anh học khí công. Năm ngoái, Lục Thanh mới tốt nghiệp đại học, được phân công đến làm việc cho mộ
