Thơ và Họa là nơi bộc bệch tâm hồn, đào bới nội tâm, tìm kiếm cái đẹp và luôn hướng tới cái đẹp toàn mỹ;
Tới lúc cao trào, không mấy quan tâm tới không gian và đối tượng bên ngoài, chỉ còn trơ trọi “cái tôi” của tác giả;
Khi lòng ta đắm say vẻ đẹp của tranh thì tâm hồn bỗng gợi mở tứ thơ; lúc đó Thơ và họa đã nhập thành một; khiến cảm xúc dâng trào đến độ ngất ngây;
và rồi, cái khoảng cách giữa thơ và họa ngắn lại và không còn ý nghĩa gì ! ...