Càng có phúc, càng ít muốn hơn thua: Có những món nợ nhân quả đã thay bạn làm điều đó
Có một điều rất lạ trong cuộc đời này: người càng có phúc sâu dày, đôi khi lại càng ít muốn trả thù. Không phải vì họ yếu đuối, cũng không phải vì họ

Có một điều rất lạ trong cuộc đời này: người càng có phúc sâu dày, đôi khi lại càng ít muốn trả thù. Không phải vì họ yếu đuối, cũng không phải vì họ không biết người khác đã làm gì với mình, mà bởi họ dần hiểu rằng: có những món nợ, mình không cần phải tự tay đi đòi.
- Những ngày đầu tháng 9, Đồng Nai liên tiếp cướp đi 6 sinh mạng, trong đó có 4 trẻ em: Người ra đi một lần, người ở lại đau cả đời
- Bị bỏng mất cả khuôn mặt, lính cứu hoả sau 71 ca phẫu thuật đã có một diện mạo mới
Một người cố tình hãm hại bạn, họ đang gieo một nhân. Nếu họ nói xấu bạn, bạn không nhất thiết phải nói xấu lại. Nếu họ phản bội bạn, bạn cũng không cần dùng phản bội để đáp trả. Nếu họ làm tổn thương bạn, bạn có thể rời đi, có thể bảo vệ mình, có thể nói rõ đúng sai, nhưng đừng vì cái ác của người khác mà biến mình thành một người giống họ.
Đó cũng là điều sâu sắc trong đạo lý tu thân của người xưa: người khác đối xử với mình thế nào là một chuyện, mình lựa chọn trở thành người thế nào lại là chuyện khác.
Người có phúc không phải là người cả đời chưa từng bị hại. Trái lại, có khi họ cũng từng bị hiểu lầm, từng mất một cơ hội, từng bị phản bội, từng chịu những điều rất bất công. Nhưng sau tất cả, họ vẫn giữ được một phần lương thiện trong lòng. Đó mới là bản lĩnh.
Bởi nếu một người làm tổn thương bạn, rồi bạn vì thế mà trở nên cay nghiệt, thích trả đũa và sẵn sàng làm tổn thương người khác, chẳng phải cuối cùng họ đã lấy đi của bạn nhiều hơn một mối quan hệ hay một cơ hội hay sao? Họ đã khiến bạn đánh mất chính con người vốn có của mình.
Nhưng ngược lại, nếu bạn chọn im lặng, thì đó là khi bạn đã hiểu ra rằng phúc của mình còn quý hơn rất nhiều so với việc thắng một người không xứng đáng.

Cổ nhân coi trọng chữ “Đức”, bởi Đức không chỉ thể hiện khi cuộc đời thuận lợi. Khi bị xúc phạm mà vẫn giữ được chừng mực, khi bị đối xử bất công mà vẫn không đánh mất lương tri, ấy mới là lúc phẩm chất của một người được nhìn thấy rõ nhất.
Nhìn theo quan niệm nhân quả, người khác gieo nhân gì là việc của họ. Mình gieo nhân gì lại là việc của mình. Nhân quả không cần chúng ta làm quan tòa, cũng không cần chúng ta thay trời phán xét. Điều mình cần làm là giữ cho bàn tay mình không tiếp tục gieo thêm điều xấu.
Có những mất mát lúc đầu tưởng là bất hạnh, nhưng vài năm sau nhìn lại mới hiểu đó lại là cách cuộc đời cứu mình. Một mối quan hệ tan vỡ có thể giúp mình tránh một cuộc đời nhiều đau khổ. Một người rời đi có thể mở ra khoảng trống để mình gặp những người thật lòng hơn. Một lần bị phản bội có thể khiến mình tỉnh táo và hiểu rõ ai thật sự đáng để tin.
Vì vậy, không trả thù không có nghĩa là cam chịu. Người tử tế vẫn cần biết bảo vệ mình, biết rời khỏi nơi làm mình tổn thương, biết nói “không” và biết tìm đến công lý khi cần. Chỉ là họ không muốn dùng sự tổn thương của mình làm lý do để tiếp tục tạo ra tổn thương.
Bạn có thể khiến người khác đau, nhưng bạn chọn bước đi. Bạn có thể kể ra tất cả những điều xấu về họ, nhưng bạn chọn im lặng đúng lúc. Không phải vì bạn không thắng được, mà bởi bạn hiểu rằng có những chiến thắng càng giành được, mình càng mất đi sự bình an.
Sau cùng, điều đáng mừng nhất không phải là người từng hại mình phải nhận quả báo như thế nào. Điều đáng mừng là sau tất cả những chuyện ấy, mình vẫn giữ được một tâm sáng, một lương tri và một cuộc đời không phải hổ thẹn với chính mình.
Cứ sống tử tế, cứ làm điều đúng, cứ bước tiếp. Có những món nợ mình không cần phải đòi. Bởi người khác có thể gieo nhân lên cuộc đời mình, nhưng họ không thể quyết định mình sẽ trở thành người như thế nào.
Tú Uyên biên tập


Comments