Vụ án Phước Hải: Một phút nóng giận khiến 1 người mất mạng, 2 người bị thương
Từ xưa đến nay, nóng giận luôn được xem là một trong những cảm xúc nguy hiểm nhất của con người. Người xưa có câu “giận quá mất khôn”, “một phút nóng

Từ xưa đến nay, nóng giận luôn được xem là một trong những cảm xúc nguy hiểm nhất của con người. Người xưa có câu “giận quá mất khôn”, “một phút nóng giận có thể phá tan cả đời người”. Lời răn ấy không chỉ là câu nói suông. Khi nóng giận kết hợp với sự mất kiểm soát, nó có thể biến một người bình thường thành kẻ gây họa, vừa hại người khác vừa tự hại chính mình.
- Hãy thử nghiêm túc nghĩ một lần trong đời: Về già, bạn muốn mình sẽ sống như thế nào?
- Cá và chân gấu - Một sự lựa chọn khó hơn cả rìu vàng rìu bạc
Vụ án xảy ra tại Phước Hải ngày 13-9 là một trường hợp khiến người ta càng thấm thía điều đó. Theo thông tin điều tra ban đầu của Công an TP.HCM, Nguyễn Trí Hào từng có quan hệ tình cảm với chị P.T.M.H., con gái ông P.H.T.
Hai người đã chia tay. Sau khi chấp hành xong quyết định đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc, Hào trở về địa phương và biết người yêu cũ đã kết hôn với người khác nên nảy sinh thù tức.
Tối 13-9, sau khi nhậu say, Hào mang dao đến nhà tìm chị H., nhưng chị không có mặt. Tại đây, Hào dùng dao tấn công cha, mẹ và anh rể của chị H. Ông P.H.T. tử vong tại hiện trường, hai người còn lại bị nhiều vết thương và phải nhập viện cấp cứu.
Điều đáng suy ngẫm ở đây là: một mối quan hệ đã kết thúc, nhưng cơn giận lại không kết thúc cùng nó.
Khi biết người mình từng yêu đã có gia đình, một người có thể đau lòng, hụt hẫng, thậm chí khó chấp nhận. Nhưng từ những cảm xúc ấy đến hành động gây tổn thương là một khoảng cách mà con người phải tự mình giữ lấy. Nếu không, nỗi đau trong lòng rất dễ chuyển thành thù tức, rồi thù tức biến thành ý muốn trả đũa.
Đáng sợ hơn, vụ việc xảy ra trong lúc Hào đã nhậu say. Khi một người đang giận dữ lại đồng thời mất đi sự tỉnh táo, khả năng kiểm soát hành vi có thể suy giảm mạnh. Lúc ấy, người ta dễ chỉ nhìn thấy điều mình đang muốn làm mà không còn nghĩ đầy đủ đến điều sẽ xảy ra sau đó.

Trong cơn giận, mục tiêu trước mắt có thể chỉ là “làm cho người kia đau”, “trả lại những gì mình đã chịu”, "hay làm cho hả dạ". Nhưng một khi hành động vượt qua giới hạn, người bị tổn thương không còn chỉ là người từng có quan hệ tình cảm với mình.
Ở Phước Hải, người yêu cũ không có mặt tại nhà vào thời điểm xảy ra vụ việc. Nhưng cha cô đã tử vong, mẹ và anh rể bị thương. Một cơn giận bắt nguồn từ chuyện tình cảm cuối cùng lại lan sang những người không phải là người trực tiếp tham gia vào cuộc chia tay.
Đó cũng là điều khiến những vụ án liên quan đến mâu thuẫn tình cảm trở nên ám ảnh. Dư luận bắt đầu xuất hiện một tâm lý chung: lo lắng, thậm chí e ngại khi nghĩ đến chuyện yêu đương. Nhiều người không còn nhìn nhận tình yêu chỉ với màu hồng, mà bắt đầu đặt câu hỏi về sự an toàn, về ranh giới và về hậu quả có thể xảy ra khi một mối quan hệ kết thúc không êm đẹp. Bạo lực không chỉ dừng lại ở hai người từng yêu nhau, mà còn lan sang cả gia đình – cha mẹ, anh chị em ruột.
Khi hình ảnh nạn nhân tử vong tại chỗ, người thân bị thương nặng liên tục xuất hiện trên mặt báo, cảm giác bất an lan rộng là điều khó tránh khỏi. Nhiều phụ nữ bắt đầu tự hỏi liệu việc nói lời chia tay có thể dẫn đến hiểm họa hay không. Gia đình cũng trở nên cảnh giác hơn khi con cái có mối quan hệ tình cảm phức tạp.
Cơn giận cũng giống như một ngọn lửa. Nó có thể bắt đầu từ một đốm rất nhỏ, nhưng nếu không được dập xuống, nó có thể thiêu rụi những thứ mà chính người châm lửa cũng không muốn mất.
Người xưa đã nhiều lần cảnh tỉnh về điều ấy. Trong tư tưởng Khổng giáo, tu dưỡng bản thân luôn gắn với việc biết giữ mình, giữ lời và điều chỉnh cảm xúc. Trong Phật giáo, sân hận được xem là một trong những độc tố khiến con người tạo thêm đau khổ cho chính mình và người khác. Ngay cả trong các câu tục ngữ dân gian Việt Nam cũng đầy rẫy lời cảnh báo: “Giận quá mất khôn”, “Cơn giận mất mười năm”. Những lời dạy ấy thực ra đều gặp nhau ở một điểm: cảm xúc có thể xuất hiện, nhưng hành động vẫn cần có sự tỉnh táo dẫn đường.
Bởi vậy, nóng giận không phải là sức mạnh. Nó là sự yếu đuối được ngụy trang. Người biết kiểm soát cảm xúc mới thực sự mạnh mẽ. Họ hiểu rằng một phút mất bình tĩnh có thể phá hủy những gì đã gây dựng suốt nhiều năm. Họ chọn cách lùi lại, hít thở, tìm sự hỗ trợ thay vì lao vào hành động hủy diệt.
Ở Phước Hải, một người đã không còn cơ hội trở về với gia đình, hai người khác phải mang thương tích, còn người gây ra hành vi cũng phải đối diện với quá trình tố tụng và những hậu quả nặng nề từ chính hành động của mình. Cơ quan chức năng vẫn đang tiếp tục điều tra, củng cố chứng cứ và xử lý vụ việc theo quy định pháp luật.
Từ xưa đến nay, bài học vẫn vậy: nóng giận không kiểm soát được sẽ tự hại mình và hại người. Chỉ khi mỗi người biết nhận diện, kiềm chế và chuyển hóa cảm xúc ấy, những bi kịch không đáng có mới dần được giảm bớt. Cảm xúc là của con người, nhưng hành động phải thuộc về lý trí.
Tú Uyên biên tập


Comments