Người xưa thường nói: “Nhân sinh tại thế, quý nhất là phản bổn quy chân”. Con người sinh ra không chỉ để theo đuổi công danh, phú quý, mà còn để tìm lại bản tính thuần chân của chính mình.
- Đặc điểm của người có phúc dày, bạn xem mình có mấy đặc điểm
- Chú heo Lulu và bài học về lòng trung thành
- Một câu nói của Quan Vũ, soi sáng đạo làm người ngàn năm
Trong lịch sử Trung Hoa, Trương Tam Phong chính là hình ảnh tiêu biểu cho hành trình ấy. Hơn nửa đời người rong ruổi tìm Đạo, cuối cùng ông đã để lại cho hậu thế không chỉ một truyền thuyết về bậc chân nhân, mà còn là những triết lý trường sinh vượt qua giới hạn của thời đại.
Con đường tu đạo: Hơn nửa đời người mới gặp được chân sư

Tương truyền, khi Trương Tam Phong chào đời đã xuất hiện nhiều điềm lành khác thường. Mẹ ông mộng thấy tiên hạc đáp xuống mái nhà, báo hiệu đứa trẻ này mang căn cơ tu hành.
Nhưng con đường trở về với Đạo của ông không hề bằng phẳng. Năm lên năm tuổi, ông mắc chứng bệnh về mắt, thị lực suy giảm nghiêm trọng. Cũng chính lúc ấy, đạo trưởng Trương Vân Am xuất hiện và nhận định rằng đứa trẻ này có tiên phong đạo cốt, nếu bước vào cửa Đạo sẽ hóa giải được tai ách.
Quả nhiên, chỉ sau nửa năm tu tập, bệnh tình dần thuyên giảm. Từ đó, Trương Tam Phong ở lại đạo quán nhiều năm, học tập kinh điển của Nho gia, Phật gia và Đạo gia.
Khi trưởng thành, ông từng bước vào con đường khoa cử, đỗ đạt và có cơ hội tiến thân trong chốn quan trường. Nhưng danh vọng mà nhiều người theo đuổi lại không thể lấp đầy khát vọng trong tâm ông. Điều Trương Tam Phong tìm kiếm không phải là địa vị, mà là chân lý của sinh mệnh.
Sau khi hoàn thành đạo hiếu với cha mẹ, ông quyết định rời bỏ cuộc sống thế tục để lên đường cầu Đạo.
Năm ba mươi hai tuổi, ông bắt đầu cuộc hành trình kéo dài hơn ba mươi năm. Từ Thái Sơn, Hoa Sơn, Tung Sơn cho đến những nơi thâm sơn cùng cốc, ông đi khắp thiên hạ tìm kiếm minh sư.
Có lúc nhìn mây trắng trôi giữa non cao, ông vẫn chưa tìm được lời giải đáp cho điều mình hằng truy cầu. Nhưng điều đáng quý nhất chính là sự kiên trì. Hơn nửa đời người trôi qua, ông chưa từng từ bỏ lý tưởng ban đầu.
Mãi đến năm sáu mươi bảy tuổi, sau một lần thành tâm cầu nguyện, ông nhận được sự chỉ dẫn hãy đến Trung Nam Sơn. Tại đây, ông gặp Hỏa Long Chân Nhân – người thầy mà ông tìm kiếm suốt nhiều thập kỷ.
Những pháp môn chân truyền không được ghi lại bằng sách vở, mà được truyền thụ bằng khẩu quyết và sự lĩnh ngộ của chính bản thân người học. Sau nhiều năm tu hành dưới sự chỉ dạy của Hỏa Long Chân Nhân, Trương Tam Phong tiếp tục trở lại cuộc sống giữa nhân gian để hoàn thiện tâm tính.
Đến năm gần chín mươi tuổi, tại núi Võ Đang, ông cuối cùng cũng đại ngộ đắc đạo.
Nhìn lại cuộc đời ấy, người đời không khỏi cảm khái: năm tuổi nhập Đạo, ba mươi tuổi rời nhà cầu tiên, sáu mươi bảy tuổi mới gặp chân sư và gần chín mươi tuổi mới thật sự ngộ Đạo. Một hành trình dài gần trọn kiếp người mới đổi lấy sự viên mãn của tinh thần.
Chính vì vậy, Trương Tam Phong không chỉ là một nhân vật huyền thoại, mà còn tượng trưng cho tinh thần kiên định trên con đường phản bổn quy chân mà cổ nhân hằng theo đuổi.
Bí quyết trường sinh: Thanh tâm quả dục, thuận theo tự nhiên

Nếu con đường tu Đạo là di sản tinh thần lớn nhất của Trương Tam Phong, thì bí quyết dưỡng sinh mà ông để lại lại ảnh hưởng sâu rộng đến nhiều thế hệ sau này.
Điều đặc biệt là bí quyết ấy không nằm ở linh đan diệu dược.
Trong lịch sử, biết bao bậc đế vương đã dốc sức tìm kiếm thuốc trường sinh. Nhưng khi Minh Thành Tổ nhiều lần mời Trương Tam Phong vào cung để truyền dạy phương pháp kéo dài tuổi thọ, ông đều từ chối.
Thay vào đó, ông chỉ để lại bốn chữ vô cùng giản dị: thanh tâm quả dục.
Thanh tâm nghĩa là giữ cho nội tâm yên tĩnh, không để danh lợi, được mất và hơn thua làm xao động. Quả dục là biết tiết chế ham muốn, không để dục vọng vô tận tiêu hao tinh lực và tuổi thọ.
Theo quan niệm của Đạo gia, con người vốn là một tiểu vũ trụ. Khi tâm bất an, khí huyết rối loạn; khi dục vọng quá nhiều, tinh thần hao tổn. Muốn trường thọ, trước hết phải điều hòa được nội tâm.
Khoa học hiện đại cũng đưa ra những lý giải tương đồng. Người sống biết đủ, ít sân hận và ít áp lực thường có mức cortisol thấp hơn, hệ miễn dịch ổn định hơn và chất lượng giấc ngủ tốt hơn. Chính những yếu tố ấy góp phần làm chậm quá trình lão hóa của cơ thể.
Đối với Trương Tam Phong, trường sinh không phải kéo dài số năm tồn tại, mà là sống hài hòa với quy luật của tự nhiên.
Ông sáng tạo Thái Cực quyền cũng dựa trên nguyên lý ấy. Lấy tĩnh chế động, lấy nhu thắng cương, kết hợp giữa dưỡng thân và dưỡng tâm. Võ học, suy cho cùng, cũng chỉ là một phương thức để con người đạt đến sự cân bằng giữa thân thể và tinh thần.
Bởi vậy, bí quyết trường sinh mà Trương Tam Phong để lại không hề thần bí. Đó là biết giữ tâm thanh tịnh, giảm bớt dục vọng, thuận theo tự nhiên và sống hòa hợp với đạo lý của đất trời.
Có lẽ, sau hàng trăm năm, điều khiến hậu thế kính ngưỡng Trương Tam Phong không phải vì ông sống bao nhiêu tuổi, mà bởi ông đã dùng cả cuộc đời để chứng minh rằng: muốn tìm được sự trường cửu, trước hết con người phải học cách quay trở về với chính mình.
Tiểu Hoa biên tập
Theo: https://www.youtube.com/watch?v=HT1B7Ve2Dto&t=4s