Giữa dòng người tấp nập ở sân bay, có một người cha khoảng 60 tuổi lặng lẽ bước đi với chiếc ba lô cũ trên vai. Mái tóc đã điểm bạc, dáng người gầy gò, đôi mắt luôn cúi xuống như đang cố giấu một nỗi niềm không thể gọi thành tên.
- Khi một đứa trẻ dám lên tiếng, từ chối quy tắc ngầm của giới giải trí để bảo vệ giá trị đạo đức của mình
- Nếu ai đó hỏi vay tiền bạn, chỉ cần nói bốn điều này, bạn sẽ không làm tổn thương cảm xúc của họ
- 5 phút tập cổ mỗi ngày giúp giảm cứng cổ hiệu quả
Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời chú được đi máy bay.
Cũng là lần đầu tiên chú được xuất ngoại.

Ở tuổi ấy, nhiều người vẫn mơ về một chuyến đi để ngắm nhìn thế giới, để biết bên ngoài lũy tre làng còn có những vùng đất nào khác. Nhưng chuyến đi đầu tiên của chú không mang theo sự háo hức hay niềm vui. Nó là một hành trình đẫm nước mắt.
Chú sang Nhật Bản để đón con trai về nhà. Không phải đón con bằng những cái ôm sau nhiều năm xa cách. Mà đón con trong một chiếc hũ tro cốt.
Người con trai ấy mới ngoài hai mươi tuổi. Độ tuổi đẹp nhất của đời người. Độ tuổi của những ước mơ còn đang dang dở, của những dự định chưa kịp thực hiện. Như bao thanh niên khác, em rời quê hương sang Nhật lao động với hy vọng đổi thay cuộc sống gia đình.
Ngày em lên đường, chắc hẳn cha mẹ đã đứng trước cổng nhìn theo cho đến khi bóng con khuất hẳn cuối đường. Trong chiếc vali nhỏ ngày ấy là những ước mơ rất lớn. Em muốn kiếm tiền phụ giúp cha mẹ, muốn sửa lại căn nhà cũ đã xuống cấp, muốn để những người đã vất vả nuôi mình lớn lên được sống những ngày bớt nhọc nhằn hơn.
Ở quê nhà, người cha vẫn ngày ngày ra đồng. Mỗi cuộc gọi từ con trai nơi đất khách đều trở thành niềm vui. Có lẽ chú vẫn thường kể với bà con lối xóm rằng con mình đang làm việc bên Nhật, rằng thằng bé chịu khó lắm, rằng vài năm nữa cuộc sống sẽ khá hơn.
Nhưng không ai ngờ cuộc gọi định mệnh lại đến theo cách đau lòng nhất. Một cơn đột quỵ bất ngờ đã cướp đi sinh mạng của chàng trai trẻ nơi đất khách quê người.
Không lời từ biệt. Không kịp nhìn mặt cha mẹ lần cuối. Không kịp trở về quê nhà. Những dự định còn dang dở mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.
Điều khiến người ta xót xa nhất không chỉ là một sinh mệnh trẻ tuổi ra đi quá sớm. Mà còn là đạo hiếu chưa kịp hoàn thành.
Cha mẹ sinh con, nuôi con lớn bằng biết bao mồ hôi và nước mắt. Người làm con luôn mong một ngày đủ trưởng thành để báo đáp công ơn ấy. Thế nhưng cuộc đời đôi khi không cho chúng ta cơ hội chờ đến ngày đó.
Người con trai ấy có lẽ cũng từng nghĩ rằng mình còn rất nhiều thời gian.
Thời gian để kiếm tiền phụng dưỡng cha mẹ. Thời gian để đưa cha mẹ đi đây đi đó. Thời gian để bù đắp những năm tháng cơ cực.
Nhưng sinh mệnh vốn vô thường. Không ai biết ngày mai sẽ đến trước hay những cuộc chia ly sẽ đến trước.
Và rồi điều đau đớn nhất đã xảy ra. Người cha tóc bạc phải vượt hàng nghìn cây số sang một đất nước xa lạ để làm thủ tục hỏa táng và đưa tro cốt con trai về quê hương.
Trong những bức ảnh lan truyền trên mạng, người ta thấy chú đeo trước ngực những tờ giấy được dịch sang tiếng Nhật để hỏi đường. Cả đời quanh quẩn với ruộng đồng, chưa từng bước chân ra nước ngoài, giờ đây chú phải một mình đối diện với sân bay, với những thủ tục xa lạ, với ngôn ngữ không hiểu nổi một chữ.
Nhưng có lẽ điều đáng sợ nhất không phải sự xa lạ ấy. Mà là sự thật rằng người con trai mình yêu thương nhất sẽ không bao giờ còn trở về nữa.
Không ai biết người cha ấy đã khóc bao nhiêu lần trên chuyến bay trở về. Không ai biết trong lòng chú đã trải qua những giằng xé nào khi ôm chiếc hũ tro cốt nhỏ bé ấy.
Người ta thường nói nỗi đau lớn nhất của đời người là “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh”.
Bởi đó là sự chia ly trái với quy luật tự nhiên. Cha mẹ sinh con ra đời, chăm bẵm từng ngày và luôn mặc nhiên nghĩ rằng một ngày nào đó chính con sẽ là người tiễn mình đi đoạn đường cuối cùng.
Thế nhưng cuộc đời lại đảo ngược tất cả. Người ở lại mang theo một khoảng trống không gì có thể lấp đầy.
Dẫu vậy, giữa nỗi đau ấy, có lẽ điều an ủi duy nhất là hiểu rằng mỗi con người đến với thế gian này đều mang theo một nhân duyên riêng. Duyên đủ thì gặp, duyên hết thì rời đi.
Có những người đồng hành cùng chúng ta vài chục năm. Có những người chỉ kịp đi chung một đoạn đường ngắn ngủi rồi lặng lẽ rẽ sang hướng khác.
Không phải vì họ không yêu thương chúng ta. Mà bởi hành trình của họ đã đến lúc kết thúc.
Vì thế, mong người cha ấy đừng mãi chìm trong đau khổ. Người con trai chắc chắn không mong cha mình sống phần đời còn lại trong nước mắt.
Điều em mong nhất có lẽ là cha được khỏe mạnh, được bình an, được tiếp tục sống những ngày tháng còn lại với nghị lực và sự vững vàng.
Bởi có những người tuy đã rời xa thân xác, nhưng tình yêu thương họ để lại vẫn còn mãi.

Hãy sống tiếp phần đời mà con chưa kịp sống.Hãy ngắm nhìn những mùa lúa chín mà con chưa kịp trở về nhìn thấy. Hãy thay con chăm sóc những người thân yêu còn ở lại.
Và hãy tin rằng ở một nơi nào đó ngoài những giới hạn của sinh tử, người con trai ấy vẫn đang dõi theo cha mình bằng tất cả lòng hiếu thảo chưa kịp thực hiện nơi nhân gian.
Có những chuyến bay đưa con người đến với những chân trời mới. Còn chuyến bay của người cha 60 tuổi ấy lại đưa ông đi qua tận cùng của nỗi đau.
Nhưng cũng chính từ nơi đau đớn nhất ấy, tình phụ tử đã khiến hàng triệu người xúc động. Bởi trên đời này, có một thứ mãi mãi không bị chia cắt bởi khoảng cách, thời gian hay cả cái chết. Đó là tình yêu của cha mẹ dành cho con.
Câu chuyện này cũng là một lời nhắc nhở dành cho những người con đang ngày đêm bươn chải vì cuộc sống. Chúng ta thường nghĩ báo hiếu là kiếm thật nhiều tiền hay mang đến cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy. Nhưng đôi khi, một trong những cách báo hiếu thiết thực nhất chính là giữ gìn sức khỏe của bản thân. Bởi sức khỏe không chỉ thuộc về riêng mình. Nếu một ngày xảy ra điều bất trắc, người đau lòng nhất vẫn là cha mẹ. Sống có trách nhiệm với cơ thể, biết nghỉ ngơi và chăm sóc bản thân cũng là cách để đấng sinh thành được yên lòng.
Tiểu Hoa biên tập
