Nửa đêm ở Sài Gòn, Đỗ Văn Sơn nhận được một lời nhờ giúp đỡ từ một người xa lạ. Người gọi là Đại, một thanh niên vừa trải qua nhiều tháng thất nghiệp. Khó khăn lắm Đại mới tìm được công việc mới, nhưng lại không có phương tiện để đi làm. Ở nhà, người cha mắc ung thư phổi giai đoạn nặng, không còn khả năng lao động. Tiền thuốc, tiền sinh hoạt, những khoản chi mỗi ngày đều trở thành gánh nặng đặt lên vai người con trẻ.

Sơn nghe xong và đồng ý giúp. Không phải vì Sơn dư dả hơn Đại.

Hình ảnh: Sơn dành thêm những chuyến xe không tính tiền để đưa đón Đại đi làm vào ca đêm.

Chàng trai sinh năm 1999, quê Phú Yên, cũng đang chạy từng cuốc xe công nghệ giữa Thành phố Hồ Chí Minh để kiếm sống. Căn phòng trọ nhỏ, tiền ăn, tiền xăng, tiền sinh hoạt mỗi tháng đã khiến Sơn phải tính toán từng khoản. Có thời điểm hơn nửa năm cậu vẫn chưa thể gửi tiền về quê cho cha mẹ.

Nhưng khi biết một người cùng lứa đang cố giữ lấy công việc để có tiền chăm cha bệnh nặng, Sơn không nỡ quay lưng.

Từ đó, giữa những chuyến xe kiếm sống của mình, Sơn dành thêm những chuyến xe không tính tiền để đưa đón Đại đi làm vào ca đêm.

Với người khác, đó chỉ là một quãng đường. Nhưng với một người sống bằng nghề chạy xe, mỗi chuyến đi đều là tiền xăng, là thời gian, là một cuốc xe có thể kiếm thêm vài chục nghìn đồng. Sơn hiểu điều ấy hơn ai hết, bởi đồng tiền của cậu cũng phải đổi bằng nhiều giờ rong ruổi ngoài đường.

Nghề chạy xe công nghệ không nhẹ nhàng như nhiều người vẫn nghĩ.

Có ngày Sơn bắt đầu từ lúc thành phố vừa thức giấc, đến khi đường phố lên đèn vẫn còn chạy. Nắng nóng thì mặt đường hắt hơi nóng vào người, gặp mưa lại ướt sũng giữa những tuyến phố đông đúc. Kẹt xe, đơn hàng bị hủy, khách chờ lâu, áp lực thời gian… tất cả đều có thể khiến một ngày mưu sinh trở nên mệt mỏi.

Một cuốc xe ít tiền thì phải chạy thêm cuốc khác. Một ngày ít khách thì cuối tháng lại phải chắt chiu hơn. Vì thế, đối với Sơn, vài chục nghìn đồng không hề nhỏ. Đó có thể là một bữa cơm, một ít tiền xăng hay một phần tiền trọ.

Thế nhưng chính những đồng tiền bo ít ỏi khách gửi thêm sau mỗi chuyến xe, Sơn lại gom góp để mua cơm cho những người vô gia cư.

Có hôm là vài suất. Có khi tích được nhiều hơn thì mua hàng chục suất mang đi phát.

Sơn không phải người có nhiều rồi mới nghĩ đến chuyện cho đi. Trái lại, có lúc chính cậu còn phải vay tiền bên ngoài để xoay xở sinh hoạt của mình.

Nhưng với khoản tiền đã dành cho việc giúp người, Sơn nhất quyết không đụng đến.

Chi tiết ấy khiến người ta khó quên. Bởi lòng tốt thường được nhìn qua số tiền một người cho đi, nhưng đôi khi muốn hiểu hết giá trị của nó, phải nhìn xem người ấy còn lại bao nhiêu sau khi đã cho.

Một người dư dả chia đi một phần của mình là điều đáng quý. Nhưng một người đang phải tính từng bữa ăn, từng lít xăng mà vẫn giữ lại một phần cho người khó khăn hơn, sự tử tế ấy lại khiến người ta càng trân trọng.

Với Đại, những chuyến xe của Sơn không chỉ giúp anh đến được nơi làm việc.

Phía sau Đại còn có một người cha bệnh nặng.

Khi một người cha không còn sức lao động, người con hiểu rằng mình không thể dễ dàng buông công việc vừa tìm được. Bởi mỗi ngày mình đi làm còn là thêm một khoản tiền thuốc, một bữa cơm, một chút hy vọng cho người đang nằm ở nhà.

Có lẽ Sơn cũng hiểu điều đó. Vì thế ngoài việc đưa đón miễn phí, cậu còn lấy tiền túi cho Đại mượn để trang trải việc đi lại và thuốc thang cho cha.

Sơn không thể chữa bệnh cho cha Đại. Cậu cũng không đủ khả năng giúp Đại giải quyết hết những khó khăn trước mắt.

Nhưng Sơn có một chiếc xe, có sức khỏe, có thời gian và có chút tiền mình kiếm được. Cậu dùng chính những gì mình có để giúp.

Lòng tốt đôi khi chỉ đơn giản như vậy. Không cần phải đợi đến khi giàu có mới giúp người. Không cần phải làm một việc gì thật lớn mới gọi là thiện lương. Có lúc chỉ cần nhìn thấy người khác đang khó, rồi tự hỏi: “Mình có thể giúp được gì?”

Có người từng nhận xét về Sơn: “Nghèo về tiền bạc nhưng không nghèo về nhân cách và sự tử tế.”

Câu nói ấy có lẽ rất đúng với chàng trai trẻ này. Sơn cũng có cha mẹ ở quê để nhớ, cũng có tiền trọ phải đóng, có những ngày chạy xe mỏi mệt và có cả những lúc túi tiền chẳng còn bao nhiêu.

Hình ảnh minh hoạ: Tích thiện chi gia, tất hữu dư khánh”, nhà biết tích điều thiện ắt còn phúc lành về sau.

Nhưng nghèo khó không làm cậu trở nên lạnh lùng. Ngược lại, có lẽ vì từng biết cảm giác chật vật của cuộc mưu sinh, Sơn càng dễ hiểu những người đang ở dưới đáy khó khăn.

Người vô gia cư thiếu một bữa cơm, cậu dành tiền mua cơm. Một người con cần giữ lấy công việc để nuôi cha bệnh nặng, cậu dành những chuyến xe của mình để giúp.

Người xưa có câu: “Tích thiện chi gia, tất hữu dư khánh”, nhà biết tích điều thiện ắt còn phúc lành về sau.

Không ai có thể biết phúc lành sẽ đến với một người vào lúc nào và dưới hình thức nào. Nhưng điều chắc chắn là mỗi việc thiện đều để lại một chút ấm áp trong lòng người khác.

Sơn đã chở rất nhiều người qua những con đường của thành phố này.

Nhưng có lẽ những chuyến xe đáng nhớ nhất không phải là những chuyến mang về nhiều tiền nhất, mà là những chuyến cậu không nhận một đồng nào.

Bởi trên chiếc xe nhỏ ấy, có một người trẻ đang giúp một người trẻ khác tiếp tục đi làm, để phía sau họ, một người cha bệnh nặng vẫn còn thêm một điểm tựa.

 Tiểu Hoa biên tập