Muốn khách ăn là “ghiền”, chủ quán thêm thứ gia vị gây nghiện: Tiền kiếm được rồi, nhưng có phúc để dùng hay không?
Một món ăn ngon, giá vừa phải, lại hợp khẩu vị, đôi khi đủ để một thực khách ghi nhớ cả một quán ăn. Chỉ cần ăn một lần thấy ngon, người ta có thể tự

Một món ăn ngon, giá vừa phải, lại hợp khẩu vị, đôi khi đủ để một thực khách ghi nhớ cả một quán ăn. Chỉ cần ăn một lần thấy ngon, người ta có thể tự nhủ: “Lần sau sẽ quay lại.”
- 4 triệu chứng khó chịu về thể chất và tinh thần, thực ra là do thiếu “nó”
- Cám dỗ ngoại tình: 5 ranh giới người có gia đình nhất định phải giữ
Với khách hàng, một người chủ quán nấu ăn ngon thường rất đáng quý. Bởi giữa vô số hàng quán ngoài kia, tìm được một nơi vừa hợp miệng, vừa hợp túi tiền, lại khiến mình yên tâm về chất lượng không phải chuyện dễ dàng.
Nhưng điều khách hàng không thể ngờ là, phía sau một món ăn khiến họ muốn quay lại, đôi khi lại có một bí mật mà họ hoàn toàn không biết.
Tháng 8 năm 2021, tại thành phố Liên Vân Cảng, tỉnh Giang Tô (Trung Quốc), một vụ việc tưởng chừng nhỏ lại trở thành bài học lớn về an toàn thực phẩm. Một khách quen thường xuyên lui tới quán lương bì (mì lạnh) bất ngờ nghi ngờ món ăn mình yêu thích. Sau khi xem các cảnh báo về việc sử dụng trái phép vỏ cây thuốc phiện trong thực phẩm, anh mang phần còn lại đi kiểm tra. Kết quả khiến nhiều người bất ngờ: trong món ăn có chứa các chất bị kiểm soát như papaverine và narcotine, thành phần liên quan đến cây anh túc.
Theo lời khai được báo chí Trung Quốc dẫn lại, chủ quán họ Lý từng gặp khó khăn trong thời gian dịch bệnh. Vì muốn việc kinh doanh khởi sắc trở lại, ông đã mua một loại gia vị chứa thành phần từ anh túc rồi chế thành “dầu ớt đặc biệt” để sử dụng cho món ăn. Sau khi dùng loại gia vị này, lợi nhuận mỗi ngày được cho là khoảng 800 nhân dân tệ, tăng khoảng một phần ba so với trước đó.
Câu chuyện khiến người ta suy nghĩ không chỉ vì một quán ăn đã sử dụng thứ không được phép, mà còn vì ranh giới giữa khó khăn và lòng tham đôi khi chỉ cách nhau một quyết định.
Một người làm ăn có thể gặp thời điểm ế khách, có thể thua lỗ, thậm chí có lúc đứng trước nguy cơ đóng cửa. Nhưng khó khăn không thể trở thành lý do để lấy sức khỏe của người khác làm cái giá cứu lấy việc kinh doanh của mình.
Điều đáng suy nghĩ là khách hàng đến quán để tìm một bữa ăn. Họ trả tiền để nhận lại thực phẩm, năng lượng và niềm vui từ món ăn, chứ không phải để vô tình đưa vào cơ thể những thứ mà họ không hề hay biết.
Trong thời buổi hiện đại, khi hàng thật và hàng giả đôi khi khó phân biệt, thực phẩm lại càng khiến người ta phải thận trọng. Những nguyên liệu không rõ nguồn gốc, phụ gia sử dụng sai mục đích hay hóa chất bị lạm dụng có thể khiến một món ăn nhìn bên ngoài vẫn bình thường, thậm chí rất hấp dẫn. Người mua nhiều khi chỉ có thể tin vào người bán.
Vì thế, làm ăn có lẽ không chỉ là chuyện kiếm được bao nhiêu tiền, mà còn là chuyện mình đã kiếm số tiền ấy bằng cách nào.
Người xưa coi trọng chữ “tín”, bởi một người có thể dùng nhiều cách để khiến khách hàng mua hàng một lần, nhưng muốn người khác tin tưởng lâu dài thì phải có cái tâm. Đặc biệt, khi thứ mình bán là thực phẩm, trách nhiệm ấy càng lớn, bởi hậu quả không chỉ nằm ở một món hàng kém chất lượng mà có thể liên quan trực tiếp đến sức khỏe của rất nhiều người.
Cổ nhân cũng nói đến nhân quả. Một việc làm hôm nay có thể chưa lập tức quay trở lại với chính mình, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không để lại dấu vết. Nhất là khi lợi ích của một người được xây dựng trên sự tổn hại của nhiều người khác.
Sau cùng, con người sống trên đời, tiền bạc tất nhiên quan trọng, nhưng có những thứ tiền không mua lại được. Một người có thể để lại cho con cháu nhà cửa, tài sản, tiền bạc; nhưng cũng có thể để lại phúc đức hoặc một món nợ từ chính những việc mình từng làm.
Bởi vậy, làm người, làm ăn, có lẽ vẫn nên giữ cho mình một chữ tâm. Không chỉ để hôm nay được sống thanh thản, mà còn để mai này khi nhìn lại, mình không phải cúi đầu trước chính những gì mình đã gây ra. Và cũng để con cháu được lớn lên trong một gia đình có thứ tài sản vô hình nhưng quý giá: Đức.
Tú Uyên biên tập


Comments