
Vương! - Xin người hãy mau tỉnh lại!
Ý tưởng: Bài hát là lời kể của một bậc quân vương, tuổi trẻ tài năng, đầy nhiệt huyết, đầy khí phách muốn đất nước hưng thịnh. Nhưng sau khi lên ngôi, ông dần dần chìm đắm trong tửu sắc. Bài hát bắt đầu bẳng cảnh trong đêm khuya tĩnh mịch, một bóng quân vương ngồi trước sân. Quân vương chìm đắm trong mỹ sắc, mà không dứt ra được. Ông ăn năn, biết là sai, biết là phải đem tấm lòng phụng sự muôn dân, nhưng không chống lại được. Tiếng đàn hay, vị ngon của rượu, vị ngọt của mỹ nhân làm người say lòng. Biết là mỹ sắc là họa vong quốc, biết là chiều cương đang nghiêng ngả, một tấm lòng này vẫn cố gắng hàng ngày, vẫn gồng lên để thay đổi bản thân. Nhưng ma trướng như mây đen rợp trời, che phủ hoàng cung, quân vương như bị vây tứ phía, chẳng thể thoát ra. Mặc dù không thể thoát ra, nhưng lòng này chẳng đổi. Kiếp này thế là bỏ. "Chỉ nguyện một đời được gặp Chính Pháp, ta nguyện tu hành để vượt luân hồi".
Bấm CC để mở phụ đề.
