
Câu Chuyện Dưới Gốc Tùng Già
Câu chuyện dưới gốc tùng già
Ngày xưa, ở chân núi Thiên Sơn, có một thư sinh tên Lâm, mang chí lớn ra kinh thành thi cử. Trên đường đi, anh gặp một vị ẩn sĩ tóc bạc ngồi dưới gốc tùng già, đôi mắt sáng như hồ thu.
Vị Ẩn sĩ gọi anh lại hỏi:
– Chàng trai trẻ, cậu đang đi đâu?
Lâm lễ phép thưa:
– Con lên kinh thành thi cử, lập công danh, mong đổi đời.
Vị Ẩn sĩ cười nhạt:
– Công danh như bọt nước, vừa nổi đã tan. Ngươi có chắc nó đổi được đời không?
Lâm nghiêm mặt nói:
– Nếu có công danh, người đời sẽ kính trọng, gia đình được vinh hiển. Đó chẳng phải là đổi đời sao?
Vị Ẩn sĩ nói:
– Người đời thật sự kính trọng ai đó, không phải vì người đó có công danh, Vinh hiển của gia đình cũng chỉ là chiếc áo khoác, Khi áo bị rách, người mặc lại trở về như xưa.
Lâm trầm ngâm rồi hỏi:
– Vậy xin tiên sinh chỉ dạy thêm: phải làm thế nào mới thật sự là đổi đời?
Vị Ẩn sĩ bứt một nhánh tùng, ném xuống đất rồi nói:
– Nhìn cành tùng này. Nếu nó khao khát thành hoa mai, cả đời chỉ biết buồn khổ. Nhưng nếu nó chấp nhận là tùng, đứng hiên ngang giữa gió núi, theo thời gian nó đã đổi đời rồi: từ nhỏ bé thành to lớn vững vàng.
Lâm ngẫm nghĩ:
– Nhưng nếu con buông bỏ chí tiến thủ, há chẳng phải chỉ sống mờ nhạt?
Vị Ẩn sĩ mỉm cười:
– Không phải buông bỏ chí tiến thủ, mà là buông bỏ cái tâm so sánh hơn thua. Ngươi học để sáng trí, làm quan để giúp dân, đó là tiến thủ. Nhưng Ngươi học để hơn người, làm quan để vinh thân, đó là hủy hoại.
Lâm cúi đầu,
– Con hiểu rồi. Đổi đời không phải đổi áo, đổi chức, mà là đổi tâm mình.
Vị Ẩn sĩ gật đầu:
– Đúng vậy. Khi tâm ngươi sáng, cả thế giới xung quanh cũng sáng. Khi tâm ngươi tối, công danh quyền quý chẳng mấy chốc cũng thành tro bụi.
Lâm cuối đầu cảm tạ vị ẩn sĩ, rồi quay lưng bước đi.
Anh thi đỗ đạt, nhưng sống thanh liêm, không màng phú quý, Được người đời kính trọng.
#cauchuyenhay #cauchuyennhansinh #cauchuyenynghia #cauchuyennhanvan #cauchuyenlichsu
