
Câu Chuyện Vị Quan Và Người Ăn Mày Nơi Cổng Thành
Câu chuyện Vị quan và người ăn mày nơi cổng thành
Thuở nhà Minh suy vong, trong kinh thành có một vị quan tên Thái Ngọc, nổi tiếng thanh liêm nhưng cứng nhắc. Ông phân định thiện ác rạch ròi, coi người nghèo là do thiếu chí khí. Mỗi sáng đi qua cổng thành, ông đều thấy một lão ăn mày ngồi nơi bậc đá, rách rưới, râu tóc bù xù. Lão thường ngẩng đầu nhìn ông, miệng không nói, ánh mắt sâu như giếng cạn.
Một lần, quan Thái Ngọc lạnh lùng bảo lính:
— Lão già này làm ô uế cổng thành, hãy đuổi đi.
Lính làm theo. Lão ăn mày không kháng cự, chỉ khẽ cúi đầu miệng nói:
— Quan gia ơi, khi gặp lại xin đừng quên ta.
Thái Ngọc bật cười khinh miệt.
— Đời ta sẽ không bao giờ gặp lại phường hèn mọn như ngươi!
Vài năm sau, triều đình loạn lạc, giặc nổi lên. Thái Ngọc bị vu oan, mất chức, lưu đày về phương Bắc. Dọc đường, ông lạc vào núi, bị lạc, đói khát, kiệt sức. Trong cơn mê man, ông được một người cứu.
Người đó là một tiều phu nhà nghèo, nhưng chăm sóc ông tử tế: nấu cháo, bó thuốc, cho chỗ nghỉ. Ông ở lại vài ngày, lòng cảm kích, nhưng trong đầu vẫn hoài nghi:
— Người này nghèo đến thế, sao lại có ánh mắt trầm tĩnh như từng trải qua cả một đời?
Ngày chia tay, ông hỏi tên người tiều phu. Người ấy cười:
— Ta chẳng có tên, nhưng ta từng ngồi ăn xin trước cổng thành, năm xưa có vị quan gọi ta là "phường hèn mọn".
Thái Ngọc lặng người, Mặt ông tái xanh.
“Là, Là ông sao?”
Người ấy chỉ cười:
— Ta nói rồi, Khi gặp lại xin đừng quên ta.
Thái Ngọc nước mắt rưng rưng, ông nói lời cảm tạ và vái tạ một lạy thật sâu.
Về sau Thái Ngọc sống ẩn cư, không nhận chức nữa. Ông mở lớp dạy trẻ con nghèo học chữ, mỗi sáng đều thắp hương dưới gốc cây trước cửa, nơi ông đặt một tấm gỗ nhỏ khắc dòng chữ:
“Không có kẻ hèn nào giữa trời đất, chỉ có lòng kiêu mạn mới khiến người ta mất đi nhân duyên.”
Mỗi con người ta gặp đều là một nhân duyên. Có thể là ân, là oán, là bài học, hoặc là một cơ hội để nhìn lại chính mình. Khinh thường kẻ dưới hôm nay, có khi là đánh mất người dẫn đường của ngày mai.
#cauchuyenhay #cauchuyennhansinh #cauchuyenynghia #cauchuyennhanvan #cauchuyenlichsu
