
Giọt Nước Mắt Từ Ký Ức Người Chồng Quá Cố Đã Thức Tỉnh Tôi
Giọt Nước Mắt Từ Ký Ức Người Chồng Quá Cố Đã Thức Tỉnh Tôi
Tác giả: Thiện Tâm
Tôi bước vào tu luyện Đại Pháp được 6 năm. Lý do đắc Pháp, nếu nói ra, thật sự rất đơn giản: vì tôi từng rơi vào đường cùng. Khi mọi thứ trong đời tưởng như sụp đổ, khi tâm tôi ngập trong bế tắc và tuyệt vọng, thì ánh sáng của Đại Pháp đã soi rọi vào tâm hồn tôi. Chính hoàn cảnh khổ đau đó lại trở thành thánh duyên giúp tôi bước vào con đường tu luyện.
Một trong những khảo nghiệm của con đường tu luyện tôi đã nhận ra, là quá trình buông bỏ cái tình với người chồng đã quá cố. Trước đây, tôi từng không nguôi nhung nhớ. Hai tiếng “chồng mình” trong tôi vẫn luôn da diết, đầy thương cảm. Nhưng nhờ học Pháp và hướng nội, tôi dần nhận ra: cái gọi là “chồng mình” mà tôi lưu giữ thực ra chỉ là một quan niệm, một danh xưng hậu thiên chất chứa bao tình cảm, ký ức, chấp trước, hoàn toàn không phải bản chất của sinh mệnh, tự kỷ chân chính không có những thứ ấy.
Khi tôi thật sự ngộ ra điều đó, tôi Không còn bị trói buộc bởi tình, không còn mang theo ký ức hay tiếc nuối. Tôi đã một lần chạm tới trạng thái vô ngã, nơi tôi không còn là ‘vợ’ của ai, mà chỉ là một sinh mệnh đang từng bước trở về với bản tính thuần tịnh nguyên sơ của mình.
Vậy nên tôi viết ra đây để chúng ta cùng nhau tu bỏ, cùng chỉ ra cho nhau chỗ nào chưa phù hợp, để cùng nhau đề cao.
Đó là, trước ngày giỗ chồng tôi một ngày, tôi nghỉ làm để dọn dẹp nhà cửa. Hôm đó, tôi có dự định dọn lại đồ đạc trong nhà, cái gì còn dùng được thì giữ lại, còn những thứ đã cũ, không còn ai dùng đến thì gom lại để bán phế liệu.
Trong những món đồ định đem đi, có một chiếc xe đạp nhỏ đã cũ, chiếc xe mà chồng tôi và con trai lớn đã cùng nhau đi mua khi cháu còn học lớp một. Trước lúc dọn, tôi có nói với con là mẹ sẽ bán chiếc xe ấy, vì giờ chẳng ai dùng, mà nó cũng không còn đi được nữa. Con tôi nghe vậy liền đáp: “Không bán đâu mẹ”.
Tôi nghe con nói nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều. Đến chiều, người mua phế liệu đến lấy đồ. Lúc đó tôi không có ở nhà, và họ cứ thế gom hết mang đi, cả chiếc xe ấy cũng không ngoại lệ.
Tối đến, con trai tôi hỏi: “Chiếc xe đâu rồi mẹ?”
Tôi đáp: ‘Mẹ bán rồi.”
Ngay lập tức, cháu òa lên khóc và nói:
‘Mẹ cùng bà nội không biết đó là cái gì ư mà bán?’
Ngồi bên cạnh, mẹ chồng tôi nhẹ nhàng nói:
‘Bà biết đó là kỷ niệm của bố con.’
Tôi vội vàng đỡ lời:
“Không phải là bà bán mà là lỗi của mẹ, mẹ xin lỗi con, mẹ không nghĩ con muốn giữ như thế.”
Ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi chấn động câu nói của con: “kỷ niệm của bố con” khiến tim tôi nhói lên như bị chạm vào một điểm sâu thẳm nào đó. Hình ảnh một người mẹ đứng lặng nhìn con trai khóc cứ hiện lên, và rồi từng ký ức về người chồng đã khuất lại ùa về như một cuộn phim xưa quay chậm diễn ra rõ ràng trước mắt tôi.
Tôi nhớ anh đã từng tốt với mẹ con tôi thế nào. Nhớ những buổi tối cả nhà quây quần, nhớ anh đi làm về mệt vẫn dạy con học, nấu cơm giúp vợ, luôn chăm sóc ân cần. Mỗi hình ảnh đó như vật sắc nhọn cứa thêm vào vết thương chưa từng lành. Và thế là nước mắt tôi lã chã rơi...
Đọc tiếp tại link:
https://docs.google.com/document/d/1dedZJvNuRhh4-EL17y2onYm_-_57VJGXbfc-N9z2i_A/edit?tab=t.0
Âm nhạc: https://chanhkien.org/2025/05/doc-tau-sao-than-o-chon-nhan-gian.html
