Hành Trình Xoá Bỏ Mọi Ân Oán Giữa Mẹ Chồng Và Nàng Dâu

Hành Trình Xoá Bỏ Mọi Ân Oán Giữa Mẹ Chồng Và Nàng Dâu

T
TÌM LẠI CHÍNH MÌNH
11.9K Lượt xem video·20 thg 8, 2025

TỪ OÁN HẬN ĐẾN VÔ NGÃ, HÀNH TRÌNH TU TÂM NHỜ MỘT NGƯỜI TỪNG KHIẾN TÔI KHỔ TÂM NHẤT
Tác giả: Mai Trang - 0335208888

Suốt hơn một thập kỷ, tôi luôn mang trong lòng một nỗi oán hận thâm sâu với chính mẹ chồng mình. Tôi từng nghĩ rằng, chỉ cần buông được tâm oán hận ấy là đủ, rằng chỉ cần không còn trách móc, không còn tổn thương là tôi đã vượt qua. Nhưng mãi sau này, qua từng lần khảo nghiệm lặp lại, tôi mới thật sự ngộ ra: mâu thuẫn chỉ là cái ngọn, còn cái gốc là thứ bám dính sâu nhất, không nằm ở hành vi của người khác, cũng không chỉ là chấp trước hay quan niệm hậu thiên mà chính là “cái tôi” đang lặng lẽ chi phối cảm xúc, suy nghĩ và cách tôi phản ứng sinh tâm trong mọi cảnh.
Không phải mẹ chồng, cũng không phải bất kỳ ai khác khiến tôi khổ. Mà là bản thân tôi, là vị tư, cố chấp, và giả ngã chưa được nhận diện, chưa từng thật sự được phơi bày để tu bỏ. Người mà từng khiến tôi oán giận và tổn thương nhất lại chính là mẹ chồng - là người đã đưa tôi đi hết chặng đường tu bỏ từ oán hận đến vô ngã.
Tôi kết hôn và làm dâu gần hai mươi năm, sống trong một đại gia đình nhiều thế hệ. Mâu thuẫn âm ỉ bắt đầu từ năm 2012, khi con trai thứ hai của tôi theo được bác sỹ tây y chuẩn đoán là thiếu máu bẩm sinh, phải nhập viện cấp cứu. Sau đợt ra viện đó, trong khi tôi còn đang kiệt sức chăm con, lo lắng rối bời, vậy mà mẹ chồng gọi tôi lại và nói một câu như bóp nghẹt lồng ngực tôi. Bà bảo:“Bác hàng xóm bảo mẹ là bệnh của cháu nó không biết thế nào. Chồng mày nên đi kiếm lấy đứa con khác khoẻ mạnh đi. Kiếm con của đứa nào nó xấu cũng được, miễn là có kinh tế, tự lo được mà mình không phải lo, sau này sẽ đón về”
Lời nói đó, tôi nghe mà nghẹn đắng. Con tôi còn chưa qua cơn nguy kịch, vậy mà bà đã nói điều như chối bỏ cháu mình, và phủ định cả tư cách làm dâu của tôi. Một tháng sau, mẹ chồng lại hỏi tôi: “Mẹ thấy hàng xóm xôn xao chuyện vợ chồng chúng mày sắp bỏ nhau. Có phải không?” . Một lần nữa tôi như có mũi dao cứa thêm vào lồng ngực, một lời cũng không thể nói ra, bao nhiêu tiêu cực nghĩ về mẹ chồng bủa vây tôi. Sau đó, tôi kể lại hai sự việc ấy với bố chồng. Ông giận dữ và nói với tôi: “Bà này bị điên rồi! Chuyện đó từ hôm cháu cấp cứu ở viện, khi bà ấy nói ra, bố đã chửi rồi mà vẫn nói tiếp là sao? Thật quá đáng!”. Từ đó, tôi bắt đầu sống trong âm thầm uất ức, luôn đề phòng, uất hận sân si, và nước mắt luôn trực trào, khoảng cách do oán hận từ đó bắt đầu chi phối tôi.
Năm 2018, tôi được biết đến Pháp Luân Đại Pháp qua người anh họ chia sẻ. Sau khoảng một tháng bước vào tu luyện, tôi cảm nhận rõ ràng thân thể được tịnh hóa. Các bệnh đau khớp, thoái hoá đốt sống cổ, đau dạ dày, trĩ, rối loạn nội tiết dẫn tới mãn kinh sớm ở độ tuổi 30, … được cải thiện một chá rõ rệt. Các loại thuốc và thực phẩm chức năng luôn đồng hành cùng tôi, nhất là vỉ thuốc giảm đau không thể thiếu mỗi khi đau đầu nay bị tôi bỏ chỉ sau khoảng hơn một tháng. Tôi cảm nhận được thân thể sảng khoái, nhẹ nhàng như tuổi mới đôi mươi. Tôi đã khóc và cảm tạ Sư Phụ đã thanh lý thân thể cho tôi. Thế nhưng, mối oán hận mẹ chồng vẫn ẩn nấp chỉ chờ cơ hội bùng lên.Chỉ cần một lời nói hay sự việc gì diễn ra với mẹ chồng, là tôi luôn quy chụp bà là người vô cảm, không có tình người. Mặc dù là người tu luyện, nhưng tôi đã không thực sự tu bản thân, vẫn cho mình đúng, và luôn mong bà hiểu cho hoàn cảnh của mình, mà lại chưa biết đặt địa vị của mình vào người khác, chưa biết nghĩ vì người khác. Khi ấy, tôi không thực sự tu, chưa thực sự hướng nội tìm nhân tâm mà tu bỏ phần con người, mà luôn muốnsửa người, sửa cảnh. Một lần, khi học Pháp, tới đoạn Sư phụ giảng: “Không nhịn nổi, liền gây sự lại với ái nhân; như thế hôm nay luyện cũng như không. Là vì nghiệp lực vẫn còn ở kia, họ giúp chư vị tiêu đi nhưng chư vị đã không chịu mà còn gây sự với người ta; [nên nghiệp lực] không tiêu được.”( Trích Chuyển Pháp Luân). Tôi chợt nhận ra: khi có mâu thuẫn trong gia đình là để giúp tôi đề cao tâm tính mà tôi lại không nhận ra. Thay vì hướng nội mà tìm thì tôi lại hướng ngoại tìm lỗi của mẹ chồng. Có nhiều lần bố chồng tôi cũng thấy vô lý trong sự việc diễn ra, ông nói với tôi: “Muốn nói không, thì mẹ chồng mà nói, dù con có đúng mà con đối đáp thanh minh thì con lại là sai” . Lời nhắc nhở của ông khiến tôi càng không phục. Tôi luôn đi tìm lý để bảo vệ cái “đúng” của bản thân khiến mâu thuẫn càng trở nên gay gắt, không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề. Đến khi chồng tôi mệt mỏi nói: “Anh không làm quan toà mãi được. Tốt nhất là chúng ta ly hôn thôi, anh mệt mỏi lắm rồi!”. Tôi sững sờ, chưa từng nghĩ mình chỉ vì oán hận mẹ chồng đã làm hư hại hạnh phúc gia đình bé nhỏ của mình, vô tình tôi đã đẩy chồng tôi đến bước đường cùng. Câu nói ấy như hồi chuông cảnh tỉnhkhiến tôi bừng tỉnh ngộ...
Đọc tiếp tại: https://docs.google.com/document/d/1riAqga9Qo_R3rNMk_TnBjpDWw9ZnvYXOH51UyH3EEzg/edit?usp=sharing
Nguồn âm nhạc: https://chanhkien.org/2025/05/doc-tau-sao-hy-vong-cua-sinh-menh.html