
XIN VỀ VỚI NÚI #nhachaymoi #newmusic #nhạcthưgiãn #music
#nhachaymoi #newmusic #nhạcthưgiãn #music
Ta về núi, bỏ lại ngày đông,
Gió hiu hắt thổi qua mái lòng.
Không quan chức, chẳng cần danh vọng,
Chỉ cần rừng – nở một cánh hồng.
Bạn tri kỷ – rượu mềm chén nhỏ,
Ngồi bên nhau chẳng nói cũng hay.
Chuyện thế gian – như mây lững lờ,
Cứ trôi qua… mặc gió đưa đầy.
Có khi nhẫn – không vì yếu đuối,
Mà vì tâm chẳng muốn tranh giành.
Được mất ấy – vốn là mộng ảo,
Giữ làm chi… chỉ nặng lòng mình.
Xin về với núi – để lòng thanh thản,
Bỏ lại bon chen – phía cuối chân thành.
Nhẫn một lời – đời thêm nhẹ gánh,
Buông một điều – trời sáng long lanh.
Không cần thắng – chẳng sợ thua thiệt,
Vì tháng năm – chẳng giữ được ai.
Ngủ bên suối – mơ về trăng sáng,
Chỉ một lòng… sống thật với ta.
Không cần lý, chẳng cần giải thích,
Người hiểu ta – chỉ một là đủ.
Kẻ cười chê – xin mời theo gió,
Ta chẳng buồn – chẳng nói giã từ.
Người có đến – thì vui một chén,
Kẻ rời đi – cũng nhẹ như mây.
Chén rượu cạn – ta nằm dưới lá,
Ngủ quên trời… mặc tháng năm bay.
Xin về với núi – để lòng thanh thản,
Bỏ lại bon chen – phía cuối chân thành.
Nhẫn một lời – đời thêm nhẹ gánh,
Buông một điều – trời sáng long lanh.
Không cần thắng – chẳng sợ thua thiệt,
Vì tháng năm – chẳng giữ được ai.
Ngủ bên suối – mơ về trăng sáng,
Chỉ một lòng… sống thật với ta.
Rượu còn đó… người còn đó…
Nhưng lòng ta – đã nhẹ như mây…
