
Buông Tự Cao #nhachaymoi #newmusic #nhạcthưgiãn #music
#nhachaymoi #newmusic #nhạcthưgiãn #music
Cảm hứng từ thơ "Tương Tiến Tửu" của Lý Bạch.
********************************
Người từng thấy nước sông vàng,
Từ trời cao cuốn muôn ngàn năm,
Chảy về xa chẳng quay lại,
Như thời gian lặng lẽ âm thầm.
Gương lầu soi tóc xanh hôm sớm,
Mới ban mai, chiều tuyết đã phai.
Chớ để rượu trăng phai ánh vui khi đời còn rạng tương lai.
Trời sinh ta vốn không vô dụng,
Ngại gì gian khó với phong ba?
Ngựa quý, áo ngà ta chẳng giữ,
Chỉ mong đổi lấy chút thiền ca…
Buông tự cao – cho lòng thanh thản,
Mở tâm ra – mới thấy trời gần.
Ngạo nghễ mãi – chỉ làm hồn mỏi,
Tài chẳng bay khi nặng bước chân.
Buông tự cao – là khi thấu hiểu,
Thành chẳng cần gắng gượng đua tranh.
Rượu một chén – tâm như gió thoảng,
Ta là ta, bình dị mà xanh.
Danh và lợi thoáng như làn khói,
Ngọc cùng vàng lấp lánh mà thôi.
Thánh hiền xưa cũng mang tịch mịch,
Chỉ người say còn giữ nụ cười.
Gió cuốn mây không mang vướng bận,
Sao con người cứ giữ hư danh?
Tâm vướng cao – chân đi nặng bước,
Tài còn đâu nếu mất chân thành?
Buông tự cao – cho lòng thanh thản,
Mở tâm ra – mới thấy trời gần.
Ngạo nghễ mãi – chỉ làm hồn mỏi,
Tài chẳng bay khi nặng bước chân.
Buông tự cao – là khi thấu hiểu,
Thành chẳng cần gắng gượng đua tranh.
Rượu một chén – tâm như gió thoảng,
Ta là ta, bình dị mà xanh.
Buông tự cao… như mây tan nhẹ
Gió vô tâm… mà vươn tầng cao
Chẳng cầu hơn… chẳng mong trọn vẹn
Mới là người… sống đến thanh tao.
