
500 NĂM RUỘNG DÂU BIỂN CẠN | 閻肅, 许镜清
Văn Án:
Tôn Ngộ Không cho dù có thần thông cỡ nào cũng khó thoát được Linh Sơn, có tài giỏi thế nào cũng phải chịu trách nhiệm trước sư phụ, trước Quan Âm Bồ Tát, trước Như Lai Phật Tổ.
500 năm bị giam cầm dưới núi Ngũ Hành chứng kiến bao cảnh “bãi bể nương dâu”, đông qua xuân tới, hoa đơm bông kết trái rồi lại lụi tàn. 500 năm cũng đủ để Ngộ Không suy ngẫm lại những tháng năm tuổi trẻ bồng bột của mình.
500 năm chịu khổ ấy cũng là thời gian tiêu trừ nghiệp chướng và những lỗi lầm trước kia. 500 năm chờ đợi cũng là thời gian lênh đênh trong lục đạo luân hồi chờ ngày Đường Tăng ra đời để dẫn dắt Ngộ Không bước vào chính đạo. 500 năm này chính là nỗi khổ tâm cũng là sự an bày của Phật Tổ đã khiến Ngộ Không “giác ngộ mọi thứ chỉ là hư không” và bước vào cửa Phật.
Bản thân mỗi người chúng ta sống trên trần gian đều tự cõng một “Ngũ Hành Sơn” mà không hay không biết. Chỉ khi nào từ bỏ mọi dục vọng, chấp nhất thì mới cảm thấy cuộc sống tự tại tiêu dao.
500 NĂM RUỘNG DÂU BIỂN CẠN
Nguyên tác(作詞): Diêm Túc, Hứa Kính Thanh (閻肅, 许镜清)
Nguyên xướng(原唱): Vương Lập Quân (王立軍)
