
Ký ức man rợ về quân Ba Tư? | Nền văn minh Hy Lạp Tập 19

Để có thể chuyển qua một thời kỳ mới thì cũng phải có một sự kiện, hay khoảnh khắc gì đó đánh dấu. Các nhà sử học đã ấn định thời kỳ Hy Lạp cổ điển bằng một sự kiện lịch sử. Đó là khi quân Hy Lạp và liên minh Hellenic - một liên minh người Hy Lạp cổ - đánh bại quân xâm lược Ba Tư. Năm 480 trước công nguyên, người Ba Tư xâm lược thành Athen. Sau đó không lâu, người Hy Lạp đánh giành chiến thắng quyết định trong một trận thuỷ chiến và đánh bại kẻ xâm lược Salamis. Đó là một trận chiến khó khăn cho quân Hy Lạp. Tại thời điểm đó quân Ba Tư mạnh đến nổi có thể nuốt chửng cả Hy Lạp. Vua Ba Tử Xerxes tự xưng là vị vua của thế giới. Nên chiến thắng của họ là một kỳ tích. Vào năm 494 TCN, Ba Tư chiếm lấy thành phố Miletos, một thành phố cổ của Hy Lạp, nằm ở bờ Tây của Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay, bọn chúng đã xử hết đàn ông sống ở trong thành, bán luôn phụ nữ và trẻ em để đi nô dịch. Cho nên bạn tự hỏi nô lệ ở đâu mà ra, có phải cứ nghèo là trở thành nô lệ hay không? Thì đây là câu trả lời. Tầng lớp nô lệ xuất hiện từ chiến tranh. Quốc gia bại trận thì người dân của quốc gia đó bị đem đi nô dịch. Bởi vậy mới thấy vì sao mà người Hy Lạp cổ lại căm thù quân Ba Tư đến thế. Nó phải có chuyện gì đó thì họ mới phản ứng như vậy. Bao nhiêu tác phẩm nghệ thuật của Hy Lạp đã kể về cuộc chiến này. Sự tàn ác tán tận lương tâm của quân Ba Tư. Đâu phải khi không mà các nhà điều khắc, các kiến trúc sư các thợ làm gốm họ lại liên tục công kích sự man rợ của quân Ba Tư, tại thời điểm đó. Thử tưởng tượng người thân của bạn bị rơi vào trường hợp tương tự xem bạn sẽ làm gì. Cho nên nhiều khi nguồn cơn của nghệ thuật của văn hoá nó từ sự căm phẫn mà ra. Căm phẫn có tố không? Chắc chắn là không. Nhưng mà các nhà văn hoá họ lấy sự căm phẫn đó để sáng tác. Và các tác phẩm đó không chỉ là chế giễu, không chỉ là lên án một dân tộc, mà nó là lời nhắc nhỡ cho hậu thế. Rằng thời của họ đã trải qua những gì, nó tồi tệ ra sao. Bạn hãy nhìn vào đó để thấy mà tránh làm ra những thứ tương tự. Mọi tác phẩm văn hoá không gì hơn là một lời nhắc nhở. Để những người đi sau thấy mà sống tốt hơn.
