
Si Tình Mộ - Tiêu Sáo Trung Hoa -Nguyễn Hà - dizi
Si Tình Mộ – 痴情冢
Tâm tư như đá, tựa núi có rừng
Mưa bay ngang trời, gió vờn mây
Một sợi dây cung chẳng tấu lên khúc đàn
Gió thu họa từng nét, sáo trúc khẽ ngân vang
Kiếp này chưa trả hết ân tình của người
Ta nguyện kiếp sau hóa thành bùn xuân
Nhạn bay không dấu, mà gió lại hữu tình
Nào có thể quên chuyện sinh tử trong giang hồ
Chẳng cầu anh hùng lưu danh thiên cổ
Chỉ cầu tri kỷ cùng chung lối
Tâm tư thanh khiết, vai tựa cánh bướm
Thị phi đúng sai không can dự
Kiếp này duyên mỏng cùng người biệt ly
Nguyện cùng người tái duyên kiếp sau
Tinh Minh tựa trăng sáng chiếu sơn dã
Bác Nhã tựa gió nghe tiếng đàn của người đang vọng lại
Kiếp này chưa trả hết ân tình của người
Ta nguyện kiếp sau hóa thành bùn xuân
Nhạn bay không dấu, mà gió lại hữu tình
Nào có thể quên chuyện sinh tử trong giang hồ
Kiếp này duyên mỏng cùng người biệt ly
Nguyện cùng người tái duyên kiếp sau
Tinh Minh tựa trăng sáng chiếu sơn dã
Bác Nhã tựa gió nghe tiếng đàn của người đang vọng lại
