
#Phần 6 chương 1 thương vũ kiếp, #Bachvanphi
Phần 6: Gặp chuyện kinh hồn trên đỉnh tam ngưỡng – Sự bi thương của Lục Thanh (Kỳ 1)
Thời gian vùn vụt trôi, chỉ chớp mắt, sắc xuân dần héo tiêu điều, những bông sen mùa hạ dần phai, một mùa thu sắc vàng của những đóa hoa cúc sắp đến.
Hiện tượng “nguyên thần xuất khiếu” của Lục Thanh không hề mang đến bất kỳ biến hóa về bản chất nào cho sự tu luyện của Lục Thanh, chàng cảm thấy Liên hoa công mình học ở núi Nga Mi có luyện tiếp nữa cũng chỉ dậm chân tại một tầng thứ, không đề cao thêm được. Kinh sách của Mật tông thì thâm áo khó hiểu, câu từ thâm sâu, Lục Thanh đã tìm đọc tra cứu rất nhiều từ điển văn cổ, cũng chỉ hiểu được một vài hàm nghĩa trong cổ văn, vẫn không cách nào lý giải được hết những nội hàm trong các kinh điển này. Hết thảy đã khiến trạng thái tu luyện của Lục Thanh rơi vào bế tắc, tu luyện thật khó khăn, tựa như lên trời, không biết đã bao đêm Lục Thanh trằn trọc không ngủ lặng lẽ buông tiếng thở dài.
Lục Thanh quyết định một lần nữa đi tìm đạo.
Kỳ nghỉ dài dịp lễ “1 tháng 10” là một thời điểm thích hợp, Lục Thanh mở bản đồ du lịch, tìm kiếm cẩn thận những danh sơn đại xuyên, cuối cùng chàng đã chọn một ngọn núi nổi tiếng của Đạo giáo ở Phúc Kiến – núi Vũ Di. Tương truyền các triều đại trong lịch sử tại nơi đây có rất nhiều tiên nhân tu thành phi thăng, là một động thiên phúc địa [1] nổi tiếng. Lục Thanh sắp xếp ít hành lý đơn giản, lên tàu về phương nam, xuống xe ở thị trấn Thiệu Vũ, phía bắc tỉnh Phúc Kiến, lại bắt tiếp một chuyến xe buýt đường dài đến núi Vũ Di, đi xe hai giờ đồng hồ thì đến nơi.
Nói cũng trùng hợp, trên chuyến xe này Lục Thanh đã gặp một vị tăng nhân, khoảng 30 tuổi, tướng mạo bất phàm. Lục Thanh đưa ra giấy chứng nhận quy y Phật giáo, tỏ rõ thân phận một cư sĩ của mình, đồng thời cung kính chào hỏi tăng nhân này. Hai người một tăng một tục hàn huyên hồi lâu. Hóa ra vị tăng ấy có pháp danh là Minh Tạng, người gốc Đài Ninh, tỉnh Phúc Kiến, vốn từng là giáo viên trung học, chán cõi hồng trần, xuất gia tu hành, xuất gia đã được 5 năm rồi. Năm nay, anh bế quan đả tọa trên ngọn Kim Đỉnh của Núi Nga Mi nơi có đạo tràng của Bồ tát Phổ Hiền, vì núi Nga Mi cao hơn so với mực biển rất nhiều, nên khí hậu lạnh giá, vừa đến tháng 10, nước trên núi đã đóng thành băng, điều kiện khí hậu này khiến thể chất người miền nam của Minh Tạng khó lòng thích nghi, có lần không cẩn thận liền bị khí lạnh làm tổn thương phổi, không thể tiếp tục đả tọa ngồi thiền được nữa. Minh Tạng chỉ đành xuống núi Nga Mi, trở về Phúc Kiến, hiện tại vừa đúng đang trên đường quay về đỉnh Tam Ngưỡng, núi Vũ Di.
Lục Thanh và Minh Tạng nói chuyện tâm đầu ý hợp, chàng từ con người của Minh Tạng mà thấy được sự tinh tấn dũng mãnh của một người tu luyện, điều này khiến Lục Thanh bội phục không thôi. Minh Tạng thấy thái độ cung kính của Lục Thanh, nảy sinh thiện cảm, liền hỏi Lục Thanh có muốn cùng mình đến đỉnh Tam Ngưỡng một chuyến không. Người tu hành của hai gia Phật, Đạo trên núi Vũ Di không phải là ít, đều giống như Minh Tạng dựng lều cỏ sau núi Vũ Di độc tu, trong đó ắt hẳn có cao nhân, có thể đến thăm bái, tăng thêm kiến thức, cũng là việc tốt. Lục Thanh mừng rỡ, quả đúng là điều chàng mong đợi.
Hai người xuống xe ở thôn Tinh, đi theo con đường mòn nhỏ lên núi, vốn là con đường (hành tẩu) của những người xuất gia trong các am miếu, đạo quán, mới đầu còn thấy vài căn nhà dân, đan xen vài am đường miếu nhỏ, càng đi sâu thì càng hoang vu hẻo lánh, duy chỉ có tiếng chim bay, thú chạy thoát ẩn thoắt hiện. Minh Tạng cười hỏi cư sĩ Lục Thanh có sợ không? Lục Thanh đáp, Không, người tu đạo vì tu hành, sinh tử đều có thể buông bỏ, có gì mà sợ chứ?
Nhá nhem tối, mây chiều uốn lượn, Lục Thanh và Minh Tạng từ con đường sau núi cuối cùng đã đến được đỉnh núi chính của núi Vũ Di – đỉnh Tam Ngưỡng. Chỉ thấy trên đỉnh Tam Ngưỡng có một động đá, bên trong có bếp đá, giường đá, ghế đá, nồi, chảo đầy đủ. Minh Tạng vừa thu dọn đồ đạc trong động, vừa giới thiệu với Lục Thanh. Nơi đây vốn là nơi chân nhân đạo gia Bạch Ngọc Thiềm đắc đạo phi thăng, vô cùng cát tường, chỉ có hai con đường núi có thể đi thông, một là đường mòn nhỏ sau núi mà Lục Thanh và Minh Tạng vừa đi qua, một là con đường nhỏ bên dưới khu phong cảnh động Đào Viên, hiện nay núi Vũ Di tuy đã được khai phá du lịch, nhưng vì ngọn núi chính dốc cao hiểm trở, đường núi khuất sâu. Nên trước mắt chưa khai phá đến nơi này, khách du lịch thông thường đều không đến đây, người đến đây phần lớn đều là người tu đạo, nhìn thấy động phủ này, phần lớn đều yêu thích, sẽ không làm tổn hại. Nói đến đây, Minh Tạng thở dài, bây giờ người dựng lều tu hành ngày càng khó, nơi đâu cũng khai phá du lịch, đang là vùng đất thanh tu tốt lại đều bị làm thành ô yên chướng khí.
Nhân trời chưa tối hẳn, hai người Minh Tạng và Lục Thanh nhanh chóng nhóm lửa, lấy mì sợi mua dưới núi cho vào nồi nấu chín, hái đại một ít rau rừng cho vào nồi, cứ thế bữa tối đã xong. Khi tia nắng cuối cùng biến mất ở phía trời tây, Minh Tạng, Lục Thanh cũng dùng xong bữa tối.
Hiện tại là ngày 17 tháng 9 âm lịch,
