
DAU CHAN KY NIEM - Giao Linh và học trò Tuấn Vỹ trong ca khúc rất trử tình
Dấu chân kỷ niệm Sáng tác: Thúc Đăng Diển kể: Giao Linh & Tuấn Vỹ
Chuyện tình đôi mươi chan chứa không bao giờ vơi
như dòng suối tình êm ái
Có anh và em còn ai còn ai nữa đã yêu nhau trong cuộc đời
Chuyện mình từ một chiều dừng chân trú mưa
Ta bên nhau nhìn công viên lá đổ
Tuy chưa quen mà sao tình như đã, dẫu ngoài còn e...
Trời làm mưa tuôn nên khiến xui anh gặp em
cho mình kết lời hẹn ước
Cớ sao trời cho tình yêu rồi ngăn cách, mấy ai không rơi lệ sầu
Tình vừa nồng thì vừa được tin xót thương
Anh ra đi về bên kia cõi đời
Xe tan lăn buồn trong lòng phố vắng, khóc anh âm thầm...
**Ôi! Em về đâu? Vùi lấp mối duyên đầu
Anh ơi còn đâu? Tuổi xuân mình đang chớm
Nay Anh về đâu?.. Về thế giới xa nào?..
Cho đời hiu hắt như nghĩa trang
Một mình lê bước anh đến công viên ngày xưa nghe làn gió buồn xao xác.
Ngỡ linh hồn em tựa theo ngàn cơn gió oán than
khóc duyên ban đầu.
Nầy là vườn kỷ niệm ngày ta mới quen,
Đây công viên chiều xưa thêu mối tình,
Nay không anh vườn hoang buồn xơ xác, nghĩa trang lạnh lùng...
