Nghệ thuật – Từ ca ngợi Thần đến khinh nhờn Thần (P17)

Nghệ thuật – Từ ca ngợi Thần đến khinh nhờn Thần (P17)

9
9binh
991 Video Views·Feb 26, 2023

BBT Cửu bình giới thiệu loạt bài 18 chương Ma quỷ đang thống trị thế giới.

Phần 17, Chương 11: Nghệ thuật – Từ ca ngợi Thần đến khinh nhờn Thần

Mục lục
1. Nghệ thuật là Thần truyền cho con người
2. Ảnh hưởng to lớn của nghệ thuật đối với nhân loại
3. Sự phá hoại và lợi dụng nghệ thuật của tà linh cộng sản
3.1 Quốc gia đảng cộng sản lợi dụng và khống chế đối với nghệ thuật
3.2 Tà linh cộng sản ở đằng sau nghệ thuật tiên phong
3.3 Coi xấu thành đẹp, làm điên đảo thẩm mỹ quan truyền thống
3.4 Tà linh cộng sản lợi dụng văn học để huỷ diệt nhân loại
Lời kết
=========

1. Nghệ thuật là Thần truyền cho con người

Nhân loại tìm hiểu về “Mỹ học” nhiều như sách vở chất đầy trong nhà. Những người tin vào Thần biết rằng, mọi thứ đẹp nhất là đến từ thế giới thiên quốc. Nghệ thuật cao thâm đều gắng sức mô phỏng và triển hiện cái đẹp của thiên quốc tại cõi người. Có những từ vựng nghệ thuật là từ những danh từ của Thần liên quan trực tiếp diễn biến mà ra. Nếu như người nghệ sĩ ở một lĩnh vực nào đó có thể đắc được gợi ý hoặc gia trì của Thần, thì có thể trở thành người tài năng xuất chúng trong lĩnh vực đó.

Các bậc thầy nghệ thuật thời đại nghệ thuật Phục Hưng luôn giữ vững sự thành kính và niềm tin đối với Thần, dốc lòng dốc sức sáng tác những tác phẩm ca tụng Thần. Chính niệm và việc làm của họ có được sự khẳng định và gia trì của Thần. Các nghệ sĩ vào trung kỳ của thời văn nghệ Phục Hưng gồm có Da Vinci, Michelangelo, Raphael, đã nắm vững một cách thần kỳ kỹ pháp vượt rất xa thế hệ trước cũng như những người cùng thời, các tác phẩm hội hoạ, điêu khắc, kiến trúc của họ đã trở thành kinh điển bất hủ của nghệ thuật nhân loại, đã kiến lập nên khuôn thước đỉnh cao cho nhân loại trong hàng mấy trăm năm qua. Thưởng thức và tham chiếu những tác phẩm này, không những có thể khiến những nghệ sĩ thế hệ sau học tập kỹ pháp nghệ thuật thuần chính, mà còn khiến những người phổ thông thể nghiệm một cách chân thực sự quan tâm và chiếu cố của Thần đối với con người. Nếu như người ta gắng sức bảo tồn những tác phẩm nghệ thuật, thủ pháp và tinh thần của họ, thì có thể duy trì mối liên hệ với Thần, cho dù vào lúc khắp cả xã hội nhân loại trượt dốc thì vẫn còn hi vọng quay trở về con đường truyền thống và được cứu.

Âm nhạc cũng đồng dạng như vậy. Một rạp hát opera ở nước Đức có câu như thế này: “Bach đã cho chúng ta ngôn ngữ của Thượng đế, Mozart đã cho chúng ta tiếng cười của Thượng đế, Beethoven đã cho chúng ta ngọn lửa của Thượng đế, còn Thượng đế đã ban cho chúng ta âm nhạc, để chúng ta có thể cầu nguyện mà không cần dùng ngôn ngữ.” Bach cả đời coi việc kính ngưỡng, ca ngợi và cung phụng Thần là nguyên tắc sáng tạo tối cao. Trong tất cả những bản nhạc quan trọng của Bach, đều có thể nhìn thấy 3 chữ cái SDG, tức là viết tắt của câu tiếng La-tinh “Soli Deo Gloria”, nghĩa là “vinh quang thuộc về Thượng đế”.

Đó là cảnh giới cao nhất của nghệ sĩ, cũng chính là sau khi nhận được khải thị của Thần, họ đem sự vật ở thế giới thiên quốc biểu hiện trong không gian vật chất của chúng ta. Trong lịch sử nhân loại những bức hội hoạ và điêu khắc vĩ đại nhất, khúc nhạc kiệt xuất nhất trong âm nhạc cổ điển, đều là của những người tin vào Thần sáng tạo, và trở thành đỉnh cao của nghệ thuật nhân loại.