
Chương 5, hạ: Tà linh soán vị, văn hoá tiêu vong | Mục đích cuối cùng của Chủ nghĩa cộng sản
Đọc trực tuyến: https://9binh.com/muc-dich-cuoi-cung-cua-chu-nghia-cong-san/ban-bien-tap-cuu-binh-muc-dich-cuoi-cung-cua-chu-nghia-cong-san-phan-9.html
Mục đích cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản, chương 5 phần hạ
Người Trung Quốc truyền thống cho rằng: “Đức dày tải vật”, đức là căn bản của phúc phận và tài phú, phúc phận và tài phú tất cả là chuyển hoá từ đức. Đức giống như nước, tài phú giống như thuyền, nước cạn thì không cách nào chuyển vận thuyền được. “Đức bất phối vị” (Đức không tương xứng với địa vị) sẽ đem đến tai hoạ cho người ta. Đối với quân vương mà nói, tu thân trọng đức là căn bản của quản lý đất nước và cứu giúp dân chúng. Làm quân vương, đại thần [phải] kính Thần kính Trời, đạo đức cao thượng, thì mới có thể kéo theo toàn bộ xã hội nhân tâm hướng thiện, làm quốc gia vững chắc, tránh được tình trạng xã hội hỗn loạn và kẻ thù xâm lược, dân chúng giàu có sung túc, an cư lạc nghiệp, thiên hạ thái bình, quốc thái dân an. Bởi vậy các triều đại thánh vương đều lấy việc chính [lại] tâm tu thân làm gốc, “chính tâm để chính triều đình, chính triều đình để chính bách quan, chính bách quan để chính vạn dân, chính vạn dân để chính tứ phương”. Các tiên hoàng minh chủ của hoàng triều truyền thống, ví dụ như Phục Hy, Hoàng Đế, Nghiêu, Thuấn, Vũ, Hán Vũ Đế, Đường Thái Tông, Minh Thành Tổ, Khang Hy…, thực tiễn việc cai quản triều chính và trị nước của họ đã đúc thành một con đường 5.000 năm vương giả.
#MụcĐíchCuốiCùngChủNghĩaCộngSản #MucDichCuoiCungCNCS #ChuNghiaCongSan
