Biểu hiện của người ta sau khi bị cải tạo tư tưởng (Chương 4, phần hạ) - Giải thể văn hoá đảng

Biểu hiện của người ta sau khi bị cải tạo tư tưởng (Chương 4, phần hạ) - Giải thể văn hoá đảng

9binh
9binh
741 Video Views·May 8, 2020

Xem online: https://9binh.github.io/giai-the-van-hoa-dang/chuong-4-bieu-hien-cua-nhung-nguoi-sau-khi-bi-cai-tao-tu-tuong-phan.html
Mục lục

3. Không sợ Trời không sợ Đất, mở miệng là nói dối, miệng đầy lời dơ bẩn, hành vi thấp hèn

1) Mở miệng liền nói dối

2) Văn hóa đảng dạy người ta học lời nói dơ bẩn lưu manh

3) Văn hóa đảng khiến cử chỉ hành vi của con người thấp kém

4. Loại bỏ văn hóa đảng, người ta sẽ không nói lời nói của con người bình thường, không biết dùng tư duy của người bình thường

1) Hệ thống ngôn ngữ của văn hóa đảng đã khống chế tư tưởng của người ta

2) Cái gọi là từ mới cũng là trong tư tưởng của văn hóa đảng mà chế tạo ra

3) Ý thức đấu tranh của văn hóa đảng trở thành tập quán sinh hoạt của người ta

4) Người ta không nhảy thoát khỏi cái khuôn mẫu tư duy của văn hóa đảng

Lời kết

========

3. Không sợ Trời không sợ Đất, mở miệng là nói dối, miệng đầy lời dơ bẩn, hành vi thấp kém

Trung Quốc vốn nổi tiếng thế giới là “lễ nghi chi bang” (mảnh đất lễ nghi). Kính Trời tin Thần, tin vào thiện ác hữu báo là truyền thống mấy nghìn năm của người Trung Quốc, cho dù cả những người không có tín ngưỡng rõ ràng, cũng tin vào sự tồn tại của “ông Trời”. Theo truyền thống thì người Trung Quốc tuân theo lời dạy của Thần Phật, Thánh hiền mà nỗ lực hoàn thiện nhân cách của mình. Thái độ của người ta đối với Thiên, Địa, Nhân là cung kính, khiêm tốn, cả xã hội thông qua lễ nghi mà quy phạm.

Nhưng điều mà Đảng Cộng sản cổ xúy là “không sợ Trời không sợ Đất”. Chỉ có cải tạo con người thành không sợ gì cả, thì việc Trung Cộng lợi dụng để đoạt quyền, làm vận động mới thuận tiện. Nếu như người với người có cái lễ, đối với vật có quý tiếc, đối với Trời đất Thần linh có sự kính sợ, người như vậy sẽ không coi việc “nghe lời đảng” là ở vị trí số một. Cho nên trong quá trình xây dựng văn hóa đảng, thuyết vô thần mà Trung Cộng nhồi nhét có thể khiến người Trung Quốc rời xa sự kính sợ của tổ tiên Hoa Hạ đối với Trời đất Thần linh và sự quan tâm đến kết cục của sinh mệnh; tư tưởng đấu tranh của nó lại khiến người Trung Quốc cũng không tin vào lời dạy xưa rằng “Bích lập thiên nhẫn, vô dục tắc cương, hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại” (Vách đứng nghìn trượng, vô dục tất mạnh mẽ, biển nạp trăm sông, bao dung nên to lớn), cũng không tin vào lời dạy “Kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân” (Điều ta không muốn, chớ làm cho người); chủ nghĩa duy vật của nó lại khiến người Trung Quốc triệt để vứt bỏ cái “Đạo” để thăng hoa về nhân cách, siêu việt về tâm linh mà tổ tiên vẫn luôn tìm kiếm bấy lâu nay, coi sự “từ bi” đến từ phương Đông và “bác ái” đến từ phương Tây thành “thuốc phiện tinh thần làm mê muội nhân dân” và “tấm màn che sự giả tạo”. Trong ngôn ngữ của người ta đầy những lời hùng hổ hăm dọa “người nếu phạm ta, ta ắt phạm người”, đầy những sự cuồng ngạo “đấu Trời đấu Đất”, cử chỉ thô tục, miệng đầy lời dối trá và dơ bẩn, vậy mà họ lại không cho là hổ thẹn, còn tưởng là vinh quang.