Các thủ đoạn nhồi nhét - Chương 3 (phần hạ), Giải thể văn hoá đảng

Các thủ đoạn nhồi nhét - Chương 3 (phần hạ), Giải thể văn hoá đảng

9
9binh
619 Video Views·Feb 25, 2023

Mục lục

5. Lợi dụng các loại hình thức văn nghệ để nhồi nhét Văn hóa đảng

1) Lợi dụng điện ảnh nhồi nhét Văn hóa đảng

(1) “Điện ảnh là nghệ thuật trọng yếu nhất”
(2) Xu thế chủ đạo và đa dạng hóa

2) Lợi dụng các loại hình văn nghệ như kịch nói, ca múa, hát dân gian để nhồi nhét Văn hóa đảng

(1) Ký sinh nền văn hóa dân tộc
(2) Tám trăm triệu người, tám vở kịch mẫu
(3) Thói quen thẩm mỹ có tính chậm biến đổi
(4) Lợi dụng tác dụng “liên đới tình cảm”
(5) Tác dụng đặc biệt của tướng thanh, khúc nghệ, tiểu phẩm
(6) Trong các tác phẩm văn nghệ của Trung Cộng thấm đẫm sự kích động và tính tranh đấu mãnh liệt

Kết luận

========

5. Lợi dụng các loại hình thức văn nghệ để nhồi nhét Văn hóa đảng

Đảng Cộng sản cho rằng văn nghệ là một bộ phận của kiến trúc thượng tầng, chỉ có thể phục vụ cho lợi ích của giai cấp thống trị. Sau khi Trung Cộng cướp đoạt chính quyền, nó đã quốc hữu hóa các đoàn thể diễn xuất văn nghệ về mặt kinh tế, biến các nhân sĩ trong giới văn nghệ thành “người trong thể chế” về mặt tổ chức và còn tiến hành cải tạo tư tưởng đối với họ, khống chế nghiêm ngặt theo kiểu “chỉ tận tay, day tận mặt” về phương diện sáng tác, trong một thời gian ngắn nó đã biến mọi hình thức văn nghệ như điện ảnh, hý kịch, ca múa, khúc nghệ [23] v.v.. thành một bộ phận của bộ máy quốc gia và là công cụ nhồi nhét Văn hóa đảng.

1) Lợi dụng điện ảnh để nhồi nhét Văn hóa đảng

(1) “Điện ảnh là nghệ thuật trọng yếu nhất”

Điện ảnh nổi lên vào đầu thế kỉ 20, là một hình thức giải trí và nghệ thuật hoàn toàn mới, so với văn nghệ truyền thống nó có ưu thế rất lớn, đã nhanh chóng phổ biến trong xã hội. Đảng Cộng sản với khứu giác nhạy bén đã chú ý tới điện ảnh từ rất sớm. Lenin nói: “Điện ảnh là một trong những công cụ giáo dục quần chúng mạnh mẽ nhất”, “trong tất cả các hình thức nghệ thuật, đối với chúng ta điện ảnh là trọng yếu nhất.” Tháng 08 năm 1949, Bộ Tuyên truyền của Trung Cộng ra công văn “Quyết định liên quan đến việc tăng cường sự nghiệp điện ảnh”, chỉ ra rằng: “Nghệ thuật điện ảnh có tính quần chúng to lớn nhất và hiệu quả tuyên truyền rộng lớn nhất, nhất định phải tăng cường sự nghiệp này, tạo điều kiện thuận lợi cho công tác tuyên truyền của đảng ta, cách mạng dân chủ mới cùng sự nghiệp kiến thiết có tiếng nói hơn trong phạm vi trong nước và trên trường quốc tế.” Năm 1951, cuộc vận động cải tạo tư tưởng đầu tiên sau khi Trung Cộng cướp chính quyền bắt đầu từ việc phê phán bộ phim “Truyện Vũ Huấn”, Mao Trạch Đông cũng tự mình “cầm đao”, phê phán gay gắt phim “Truyện Vũ Huấn”. Mao Trạch Đông mượn chuyện này ám thị cho những vị lãnh đạo đảng sau này của Trung Cộng rằng phải hết sức coi trọng loại hình nghệ thuật này. Vào năm 1953, cuộc “cải tạo Chủ nghĩa xã hội” trong ngành điện ảnh đã hoàn tất, hoàn thành trước cả việc cải tạo ngành công nghiệp khác của dân tộc. Nhờ sự giúp đỡ của các chuyên gia Liên Xô, Trung Cộng đã đưa việc sản xuất điện ảnh vào kế hoạch năm năm lần thứ nhất, tiến hành quản lý điện ảnh theo mệnh lệnh hành chính.