Những ngôn từ của đảng đã trở thành thói quen (Chương 6, phần hạ 1)

Những ngôn từ của đảng đã trở thành thói quen (Chương 6, phần hạ 1)

9
9binh
688 Video Views·Feb 24, 2023  #TrungCong #GiaiTheVanHoaDang #NgonTuDang

Đọc online: https://9binh.com/giai-the-van-hoa-dang/chuong-6-ngon-ngu-dang-da-tro-thanh-thoi-quen-phan-ha.html

Mục lục

Lời dẫn: Ngôn ngữ – Linh hồn và ký ức của dân tộc

1. Gọi nhau bằng “đồng chí”

2. Những từ ngữ dập khuôn điển hình của đảng

1) Tinh thần hội nghị, đường lối, nhận thức, báo cáo tư tưởng – các thủ đoạn khống chế tinh thần của tà giáo Trung Cộng

2)Lãnh đạo, đơn vị, tổ chức, hồ sơ, thẩm tra chính trị, hộ khẩu – hình thức tổ chức giám sát chặt chẽ

3)Tuyên truyền, quán triệt, chấp hành, hiệu triệu, chiến sỹ thi đua, cấp trên, đại biểu, ủy ban – kết cấu tổ chức phân chia đẳng cấp nghiêm ngặt

4)Phấn đấu, tự kiểm điểm, đấu tranh, phê bình và tự phê bình – kích động đấu tranh tiếp năng lượng cho “đảng”

3. Trung Cộng dùng ngôn từ của đảng[1] để thiết lập lại cuộc sống của người Trung Quốc

1)Những ngôn từ của đảng quen thuộc đến mức khó có thể nhận ra

2)Chế độ chính trị thiết lập dựa trên ngôn từ của đảng

3)Đời sống tinh thần dưới ảnh hưởng của ngôn từ của đảng

4)Ngôn từ của đảng xâm nhập vào đời sống mỗi cá nhân

========
Lời dẫn: Ngôn ngữ – Linh hồn và ký ức của dân tộc

Ngôn ngữ là công cụ để con người ghi nhớ, trao đổi thông tin, chia sẻ kinh nghiệm và giáo dục thế hệ sau. Ngôn ngữ là linh hồn và ký ức của một dân tộc, nó đúc kết những điều mà một dân tộc quan tâm nhất, quan niệm về giá trị, kiến thức về lịch sử, phương thức tư duy, giá trị thẩm mỹ, phong tục xã hội một dân tộc, nó phản ánh mối liên hệ của dân tộc đó với vũ trụ, vị trí của dân tộc đó trên thế giới, toàn bộ hướng đi của phương thức sinh tồn và phát triển của dân tộc đó. Ngôn ngữ vừa là một bộ phận của văn hóa và cũng là công cụ truyền tải văn hóa. Nó là bộ phận thành viên quan trọng nhất trong toàn bộ thể hệ lớn văn hóa.

Trong “Kinh dịch – Hệ từ hạ” có viết rằng: Thời cổ đại Phục Hy trị vì thiên hạ, ông ngẩng lên thì quan sát các hiện tượng về nhật, nguyệt, các vì sao trên trời, cúi xuống thì quan sát quy luật biến hóa của núi sông nước chảy v.v., quan sát màu sắc bên ngoài của chim muông cùng thực vật thích nghi sinh tồn trên mặt đất, gần thì lấy ở thân mình, xa thì lấy ở hiện tượng các sự vật, rồi bắt đầu sáng tạo ra bát quái, dùng để thông suốt với đức của thần minh, dùng để biểu trưng cho tình trạng của vạn sự vạn vật. (“Cổ giả Bào Hy thị chi vương thiên hạ dã, ngưỡng tắc quan tượng vu thiên, phủ tắc quan pháp vu địa, quan điểu thú chi văn dữ địa chi nghi, cận thủ chư thân, viễn thủ chư vật, dư thị sử tác bát quái, dĩ thông thần minh chi đức, dĩ loại vạn vật chi tình”)

Đoạn văn này tuy là giảng về nguồn gốc của bát quái, nhưng chúng ta có thể dùng nó để khái quát về khởi nguồn của ngôn ngữ Trung Quốc. Người xưa đã lấy hình tượng của giới tự nhiên và con người, tạo thành những ký tự vừa trừu tượng vừa cụ thể, tượng trưng cho thiên địa vạn vật, và câu thông với thần linh – đây chính là nguồn gốc của Hán ngữ. Nguồn gốc của Hán ngữ đã quyết định mối quan hệ liên đới xảo diệu (tinh xảo và kỳ diệu) của hình dạng chữ và ngữ âm của nó với vũ trụ, ngôn ngữ trở thành cầu nối giữa ba yếu tố là Thiên – Địa – Nhân.

Ngôn ngữ đã đắp nặn nên diện mạo tinh thần của một dân tộc. Do đời sống tinh thần và vật chất của con người đều được truyền tải bằng ngôn ngữ, nên có thể nói, hình thái của một nền văn hóa chính là hình thái ngôn ngữ của dân tộc đó. Xét trên một ý nghĩa nhất định, thì sáng tạo văn hóa chính là sáng tạo nên một ngôn ngữ riêng biệt; hủy diệt văn hóa, chính là hủy diệt ngôn ngữ dùng để truyền tải nền văn hóa đó.

“Cổ nhân vân, ngôn vi tâm thanh, văn dĩ tải đạo” (Người xưa nói, lời là thanh âm của trái tim, văn để chở đạo). Người xưa dùng tấm lòng thành kính để trân trọng văn tự ngôn ngữ được Trời ban cho. Từ những sách được lưu lại, chúng ta có thể ước lượng mà thấy được phong cách diện mạo ngôn ngữ và tinh thần của người xưa. Từ “Chu Dịch” huyền bí tinh thâm đến “Lão Tử” súc tích, thấu triệt; từ “Kinh Thi” ấm áp nồng hậu đến “Ly Tao” mỹ lệ thanh khiết; từ “Xuân Thu” dùng lời nhẹ mà nói đại nghĩa đến “Sử Ký” hùng tráng thâm sâu ưu nhã; từ kinh Phật dịch sang tiếng Hán một cách giản dị mộc mạc, đến thơ Đường khoáng đạt hoa mỹ, Tống từ hoa lệ uyển chuyển, Nguyên khúc tràn trề sức sống, Hán ngữ đã ghi chép lại trí huệ vĩ đại của dân tộc Trung Hoa, một thế giới nội tâm rộng lớn và không ngừng theo đuổi những giá trị tinh thần.

Một dân tộc tự tôn tất nhiên phải tôn trọng ngôn ngữ của mình, một dân tộc tự trọng tất nhiên phải bảo vệ ngôn ngữ của mình, một dân tộc không ngừng vươn lên tất nhiên phải sử dụng ngôn ngữ của mình một cách đúng đắn.

#TrungCong #GiaiTheVanHoaDang #NgonTuDang