
Chương 3: Thảm sát ở phương Đông | Ma quỷ đang thống trị thế giới chúng ta
Từ khi Liên Xô bắt đầu chiếm đoạt quyền lực, chính quyền bạo lực cộng sản tồn tại đến nay đã 100 năm. Hồ sơ Quốc Hội Hoa Kỳ tiết lộ chủ nghĩa cộng sản đã tàn sát ít nhất 100 triệu người. [1] “Sách đen về Chủ nghĩa Cộng sản” (The Black Book of Communism) đã tường thuật chi tiết sự thật và lịch sử giết người của nó. [2]
Căn cứ vào các tài liệu giải mật sau khi tập đoàn cộng sản ở Liên Xô và Đông Âu giải thể, cũng như các ghi chép về số người bị giết hại qua các lần vận động do phòng nghiên cứu lịch sử Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) công khai, tội ác giết người của lãnh đạo Đảng Cộng sản Campuchia trước đây do tòa án tư pháp quốc tế xét xử công khai, cho đến chính quyền chuyên chính bạo quyền của gia tộc họ Kim ở Triều Tiên, người ta đã có nhận thức khá rõ về bản tính hiếu sát của chính quyền bạo lực cộng sản.
Nhiều học giả thường so sánh chế độ độc tài cộng sản với chính quyền độc tài Đức Quốc Xã. Tất nhiên, những so sánh đó có rất nhiều nhận thức chính xác, nhưng có một điểm thông thường các học giả không để ý. Đức Quốc Xã giết người Do Thái chỉ là lấy bản thân việc thảm sát làm mục đích, nhưng việc Đảng Cộng sản giết người lại không phải là mục đích, mà là thủ đoạn.
Người tin Thần tin tưởng rằng sự tử vong nhục thân của con người không phải là tử vong thực sự, linh hồn vẫn sẽ tiến nhập vào thiên quốc hoặc chuyển sinh luân hồi. Mà Đảng Cộng sản lấy phương phức thảm sát để gieo rắc khủng bố vào tâm con người, cưỡng bách mọi người tiếp nhận tà thuyết của nó, cuối cùng làm cho linh hồn con người, trong quá trình đạo đức bại hoại, mà hướng đến địa ngục. Nó không chỉ muốn hủy diệt nhục thân của con người, mà còn muốn hủy diệt cả linh hồn của con người.
Đảng Cộng sản giết người vẫn còn một mục đích nữa, đó là tăng cường mức độ hung ác của thành viên nội bộ, sàng lọc ra những kẻ tà ác nhất làm lãnh đạo. Nhiều người không thể lý giải tại sao Đảng Cộng sản cần phải không ngừng thanh lọc nội bộ. Nhiều người chỉ là có ý kiến khác về sự việc nào đó, chứ không phản đối Đảng, lại không phản đối lãnh đạo Đảng, nhưng vẫn bị thanh trừng vô cùng tàn khốc, thậm chí còn liên lụy đến cả họ hàng.
Một nguyên nhân bên trong là vì Đảng Cộng sản xem Thần và người như địch, tội ác thấu tận trời xanh nên lúc nào cũng lo sợ nguy cơ sinh tồn. Do đó, Đảng Cộng sản cần phải tìm những người không có quan niệm thiện ác, đúng sai nhất để làm lực lượng trung kiên của nó. Quá trình thảm sát là sàng lọc ra những phần tử tà ác lòng dạ hiểm độc nhất, tà linh ĐCSTQ mới có thể yên tâm trao quyền lực vào tay chúng để bảo đảm duy trì sự bạo chính ấy.
Trong sự kiện thảm sát trên Quảng trường Thiên An Môn ngày 4 tháng 6 năm 1989, toàn bộ đảng viên không nhẫn tâm ra tay đều bị thanh lọc, từ đó tuyển chọn ra Giang Trạch Dân tà ác nhất trở thành lãnh đạo kế nhiệm của ĐCSTQ. Giang Trạch Dân sau này còn tuyển chọn La Cán và Chu Vĩnh Khang, những kẻ tà ác nhất trong quá trình đàn áp Pháp Luân Công, để tiếp tục đưa vào tầng lãnh đạo cấp cao, cũng vì nguyên nhân đó.
Loại giết người này có khi còn cần toàn dân tham gia, như Đại Cách mạng Văn hóa, khiến toàn dân đều dính máu, sau khi phạm tội cùng với ĐCSTQ thì dễ trở thành người bảo vệ cho thể chế tà ác này. Đến nay, trong những hồng vệ binh đập phá cướp bóc, vẫn còn rất nhiều người hò hét “tuổi thanh xuân không hối hận” là miêu tả tâm thái này.
Hơn nữa, tà giáo ĐCSTQ thông qua thảm sát đã tiêu diệt những kẻ địch mà nó tạo ra trước đó, khiến cho những người ngoài cuộc, trong tình trạng sợ hãi, run rẩy, mà từ bỏ toàn bộ nghi ngờ đối với ĐCSTQ.
Sau khi lý giải được nguyên nhân nêu trên, không khó để chúng ta giải thích một hiện tượng: trong lịch sử nhân loại, bất kể là chiến tranh hay bạo chúa, đều trước tiên có kẻ địch mới đi giết người. Nhưng Đảng Cộng sản thì ngược lại, vì sát mà đi tìm kẻ địch, không có kẻ địch cũng phải tạo ra kẻ địch để giết.
Đối với một quốc gia có lịch sử lâu dài và có truyền thống văn hóa uyên thâm như Trung Quốc, thảm sát trên quy mô lớn và lâu dài là thủ đoạn không thể thiếu. Bởi vì người Trung Quốc có truyền thống tin Thần kính Phật, văn hóa nội uẩn tích luỹ 5.000 năm, nội hàm tư tưởng và tinh thần dân tộc không thể dung nạp chủ nghĩa cộng sản vốn hận thù Thần Phật và ủng hộ bạo lực, do vậy tà thuyết cộng sản cần dựa vào bạo lực để ăn bám và duy trì. Vở diễn thử chính là diễn ra tại Liên Xô trước đây.
#DangCongSanTrungQuoc #ThamSat #TroiDietTrungCong
