Trên phố hoa, có hai mẹ con đang đi dạo. Cô con gái tên Mai tầm 25-26 tuổi, người mẹ khoảng hơn 50 tuổi.
Mai vừa trò chuyện với mẹ, vừa ngắm đường phố với những cành hoa đầy màu sắc rực rỡ. Bên kia đường, một vài đứa trẻ đang chơi trò thổi bong bóng xà phòng. Những chiếc bong bóng lung linh bay khắp đường càng khiến khung cảnh mùa xuân trở nên tươi tắn và đẹp tựa bức tranh.
Bỗng Mai nhìn thấy gì đó, giật mình hoảng hốt la lớn:
- Coi chừng!!!
Ngay sau đó có tiếng thắng xe “Két….” vang lên.
Một chiếc xe máy vừa thắng gấp để tránh tông phải một đứa bé tầm 5 tuổi.
Đứa bé đứng dưới lòng đường và khóc.
Người lái xe là một thanh niên mặc đồ công sở, trên xe là một số bánh kẹo, hoa và đồ trang trí tết. Vì thắng gấp nên đồ đạc đang chất trên xe bị rơi xuống đường gần hết.
Cha mẹ của đứa trẻ vội vàng chạy đến. Người mẹ ôm con gái dỗ dành và hỏi con có sao không. Người cha tỏ vẻ bực mình, mắng anh lái xe:
- Anh đi đường mà không nhìn à? Đường tết đông đúc thì chạy chậm thôi chứ. Đi ẩu có ngày gây tai nạn. (Quay sang con gái) Có sao không con?
Anh thanh niên im lặng, cúi xuống nhặt đồ lên.
Hai mẹ con Mai cũng bước đến gần. Mai cất tiếng:
- Anh chị ơi, bé nó đuổi theo bong bóng nên chạy xuống đường. Anh này thắng xe gấp nên chưa đụng phải bé đâu. Bé chỉ hoảng nên khóc thôi chứ không sao đâu.
Mẹ của Mai bất bình:
- Anh chưa biết đầu đuôi đã nói người ta ẩu. Anh ẩu thì có, đường sá đông như vậy, phải giữ con cẩn thận chứ. Người ta không thắng kịp là nhà anh khỏi ăn tết rồi đó.
Người cha (tỏ vẻ xấu hổ, bước tới gần)
- Ủa vậy hả. Anh xin lỗi em nghe (nói rồi cúi xuống nhặt đồ giúp anh thanh niên)
Anh thanh niên (cười)
- Dạ không sao. Cha mẹ lo cho con là đúng mà anh. Anh chị đưa bé đi tiếp đi, em xong rồi ạ.
Người cha:
- Ừ vậy anh chị cảm ơn em. Anh đi nghe.
Rồi người cha quay lại dỗ con gái.
Người thanh niên quay sang hai mẹ con Mai:
- Con cảm ơn cô, em cảm ơn chị.
Mai tò mò hỏi:
- Sao nãy anh không giải thích?
Người mẹ cũng nói:
- Ừ, thắng xe rớt dập trái cây rồi nè, đáng lẽ con phải bắt ổng đền, cho chừa cái tội không giữ con cẩn thận.
Chàng thanh niên:
- Dạ không sao. Thầy của con dạy làm gì cũng phải nghĩ đến ba chữ Chân - Thiện - Nhẫn. Bé an toàn là tốt rồi cô ạ.
Người mẹ:
- Chân - Thiện - Nhẫn à? Ừ, thiện với nhẫn nên không đôi co với ông kia chứ gì. Mấy chữ này hay lắm.
Chàng thanh niên:
- Dạ… À, có duyên gặp mặt, con tặng cô và chị bông sen có ba chữ Chân - Thiện - Nhẫn nè. Chúc cô và chị năm mới vui vẻ.
Anh lấy từ trong túi đeo ra hai bông sen đưa cho hai mẹ con.
Hai người nhận và nói lời cảm ơn.
Chợt có tiếng trẻ em vang lên:
- Chú cho con một bông được không chú?
Thì ra cô bé lúc nãy quay lại. Mắt bé vẫn hơi ướt nhưng khuôn mặt đã tươi vui trở lại.
Người thanh niên cười:
- Được chứ con. Chú tặng con nè. Chúc con năm mới học giỏi. Mà con lui lại đứng lên lề đường đi, không bước xuống lòng đường, nguy hiểm nha.
Thì ra cô bé lại không để ý mà bước hẳn xuống lòng đường.
Cô bé vội lùi lại, nói:
- Dạ. Con cảm ơn chú.
Người thanh niên:
- Ừ tạm biệt con, con về chỗ ba mẹ đi.
Mai quay ra phía sau tìm, thấy ba mẹ em đang đứng đằng xa vừa ngắm hoa vừa nói chuyện sôi nổi, không để ý con mình đã chạy tới đây.
Mẹ của Mai nhìn về phía ba mẹ đứa bé, lắc đầu thở dài.
Người thanh niên chào hai mẹ con rồi lái xe đi. Hai mẹ con đứng nhìn người thanh niên đi xa, mỉm cười.
Bông sen treo trên xe máy chàng trai với ba chữ Chân - Thiện - Nhẫn đang tỏa sáng lấp lánh, đẹp hơn bất cứ đóa hoa nào trên đường phố mùa xuân.
Tác giả: Hồng Ngọc