Xót xa tại cầu Bo: Thi thể một trẻ sơ sinh được phát hiện, nhìn cảnh tượng mà không khỏi nghẹn lòng
“Hổ dữ còn không ăn thịt con”, vậy mà có những đứa trẻ vừa mới chào đời đã phải đối diện với điều nghiệt ngã nhất: bị chính người sinh ra mình bỏ lại.

“Hổ dữ còn không ăn thịt con”, vậy mà có những đứa trẻ vừa mới chào đời đã phải đối diện với điều nghiệt ngã nhất: bị chính người sinh ra mình bỏ lại.
- Đời người không có gì hoàn toàn là họa, cũng chẳng có gì hoàn toàn là phúc
- Từ Hollywood đến bãi rác Campuchia: Một lựa chọn cho cuộc đời có ý nghĩa
Theo nội dung được chia sẻ, một bé sơ sinh vừa mới chào đời, dây rốn vẫn còn được cuốn trong túi ni lông, được phát hiện dưới sông. Những chiến sĩ đang trục vớt em bé khiến người chứng kiến không khỏi xót xa. Đứa trẻ ấy còn chưa kịp biết thế giới này là gì, chưa kịp gọi một tiếng “mẹ”, nhưng đã phải kết thúc cuộc đời trong một cách quá đau lòng.
Nhìn những hình ảnh ấy mà không khỏi nghẹn lòng. Một đứa trẻ vừa mới chào đời, dây rốn còn chưa được cắt, đáng lẽ phải được nằm trong vòng tay mẹ, vậy mà lại bị bỏ mặc giữa dòng nước lạnh lẽo. Thật sự quá đau thương, quá xót xa cho một sinh linh còn chưa kịp nhìn thấy cuộc đời đã phải chịu một kết cục nghiệt ngã như vậy.
Đáng buồn hơn, những trường hợp trẻ sơ sinh bị bỏ rơi bên bờ sông, bờ suối, ngoài bãi rác hay những nơi vắng vẻ không phải là chuyện hiếm gặp. Đằng sau mỗi trường hợp là một sinh mạng vô tội và cũng là một câu hỏi day dứt:
Điều gì đã khiến một người mẹ đi đến bước đường bỏ lại chính đứa con mình vừa sinh ra? Vì sao một người mẹ có thể nhẫn tâm bỏ đi chính đứa trẻ mình vừa mang nặng đẻ đau?

Chín tháng thai kỳ, người phụ nữ đã cùng một sinh linh đi qua biết bao thay đổi của cơ thể. Khoảnh khắc đứa trẻ cất tiếng khóc đầu tiên vốn đáng lẽ phải là lúc người mẹ ôm con vào lòng. Thế nhưng trong trường hợp này, sự sống vừa bắt đầu đã bị đẩy đến tận cùng của tuyệt vọng.
Cổ nhân rất coi trọng chữ “Nhân”. Nhân trước hết là biết thương người, biết trân trọng sự sống, đặc biệt là đối với những người yếu thế và không có khả năng tự bảo vệ mình. Một đứa trẻ mới chào đời hoàn toàn không có quyền lựa chọn mình được sinh ra ở đâu, trong hoàn cảnh nào, càng không thể tự quyết định số phận của mình.
Vì vậy, hành động làm tổn thương một đứa trẻ vô tội chắc chắn cần được nhìn nhận nghiêm túc. Nhưng bên cạnh sự lên án, có lẽ chúng ta cũng cần nhìn sâu hơn vào nguyên nhân phía sau.
Không phải mọi trường hợp bỏ con đều bắt đầu từ sự vô cảm. Có thể có những người phụ nữ mang thai ngoài ý muốn, bị gia đình ruồng bỏ, bị người khác lừa dối hoặc bạo hành, quá nghèo khó, thiếu hiểu biết, thậm chí đang rơi vào một cuộc khủng hoảng tâm lý nghiêm trọng.
Những hoàn cảnh ấy không thể trở thành lý do biện minh cho việc tước đoạt sự sống của một đứa trẻ, nhưng nếu xã hội muốn ngăn những bi kịch tương tự lặp lại, chúng ta cần tìm cách để một người đang tuyệt vọng vẫn nhìn thấy một con đường khác.
Như người chia sẻ trong video nói, nếu thật sự không có khả năng nuôi dưỡng, vẫn có thể tìm người nhận nuôi, nhờ gia đình hỗ trợ hoặc tìm đến những nơi có khả năng chăm sóc trẻ. Không nuôi được một đứa trẻ không đồng nghĩa với việc phải bỏ đi mạng sống của em.
Nhìn từ tinh thần từ bi của Phật giáo, cứu một sinh mạng luôn đáng quý. Còn theo đạo lý truyền thống, giữ được một sinh mạng cũng là giữ lại một phần thiện lương của con người.
Điều đau lòng nhất có lẽ không chỉ là một đứa trẻ đã bị bỏ rơi, mà là em đã không có cơ hội được lựa chọn một cuộc đời khác.
Một xã hội tốt đẹp không chỉ là xã hội biết lên án điều ác, mà còn phải là nơi một người mẹ cùng đường vẫn có thể tìm thấy sự giúp đỡ trước khi đưa ra một quyết định không thể cứu vãn.
Bởi một đứa trẻ vô tội không đáng phải trả giá cho những bế tắc của người lớn.
Tú Uyên biên tập


Comments