Có những người từng nghĩ rằng, cuộc đời mình chỉ còn lại bệnh tật, mệt mỏi và tuyệt vọng. Nhưng đôi khi, ngay ở lúc tưởng như không còn đường để bước tiếp, một cơ duyên lại xuất hiện và mở ra một cuộc đời hoàn toàn khác.

Bà Trần Thị Yên, sinh năm 1955, là một giáo viên nghỉ hưu, hiện sinh sống tại phường Chu Văn An, thành phố Hải Phòng. Nhìn lại cuộc đời mình, bà từng có một khoảng thời gian dài cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa, thậm chí nhiều lần nghĩ đến chuyện tự giải thoát bản thân.

Năm 4 tuổi, bà Yên mồ côi mẹ. Cha bà là giáo viên, phải tăng dạy, tăng giờ, tăng lớp để nuôi bốn anh em khôn lớn, ăn học. Khi mẹ mất, bà còn quá nhỏ nên chưa thể cảm nhận hết nỗi mất mát. Nhưng càng lớn, càng đi học, càng gần gũi với những người bạn có cha có mẹ, bà càng cảm nhận rõ sự thiếu thốn tình cảm của một người mẹ.

Chính vì vậy, trong suốt một chặng đường dài của cuộc đời, bà luôn mong muốn có một người mẹ ở bên cạnh.

Cuộc sống tuổi thơ thiếu thốn tình cảm ấy khiến bà luôn khao khát một mái ấm cho riêng mình. Dù sau này có cha và các anh bù đắp, bà vẫn luôn mong muốn khi xây dựng gia đình, mình sẽ có được một cuộc sống bình yên.

Thế nhưng cuộc sống hôn nhân cũng không hoàn toàn như bà mong đợi.

Chồng bà là thương binh, từng bị ảnh hưởng sọ não nên sau khi trở về cuộc sống đời thường rất hay nóng nảy. Có những chuyện vốn chỉ là những chia sẻ rất bình thường nhưng vì đầu óc nóng, cộng thêm bệnh huyết áp cao, nên ông thường nói năng cục cằn.

Bản thân bà Yên sinh ra trong một gia đình có truyền thống nghề giáo, nên từ nhỏ đã được dạy nặng về đạo đức, cách ứng xử và lời ăn tiếng nói. Vì vậy, những lời nói nặng nề trong cuộc sống vợ chồng khiến bà thường xuyên suy nghĩ, chịu áp lực tinh thần và cảm thấy mệt mỏi.

Cùng lúc đó, bệnh tật trong cơ thể bà ngày càng xuất hiện nhiều hơn.

Có lần đi kiểm tra, bà được phát hiện xung huyết dạ dày, đau co thắt đại tràng. Bệnh tiền đình khiến bà thường xuyên đau đầu, chóng mặt, hoa mắt. Có lần bà bị ngã, đi khám thì được xác định là do tiền đình và phải uống thuốc hàng tháng.

Xương khớp cũng liên tục đau nhức. Bà được cho biết mình bị gai đôi nhiều đốt sống, thoái hóa nhiều đốt sống. Cứ bệnh này chưa khỏi thì bệnh khác lại xuất hiện, khiến thân thể lúc nào cũng trong trạng thái bất an.

Cân nặng của bà cứ giảm sút, có thời điểm chỉ còn hơn 30 kg. Một phần do tinh thần chịu nhiều áp lực, phần khác vì bệnh tật. Bà đi hết bệnh viện tuyến trên đến tuyến dưới, chiếu chụp, uống thuốc, có lần phải nằm viện tới nửa tháng. Nhưng tất cả những điều đó cũng chỉ mang lại sự cải thiện tạm thời.

Nên có thời điểm bà nghĩ rằng cuộc sống kéo dài cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Bà từng nghĩ đến việc quy y, niệm Phật hiệu, tất cả chỉ vì mong muốn thay đổi cuộc sống. Hai vợ chồng cũng từng cùng nhau ngồi thiền trường sinh học, nhưng mọi thứ vẫn không thay đổi.

Cuối cùng, bà rơi vào tuyệt vọng. Bà cảm thấy cuộc sống không có ý nghĩa, thường xuyên nghĩ đến những chuyện quẩn và chỉ mong có thể tự giải thoát bản thân.

Tháng 9 năm 2020, cuộc đời bà xuất hiện một cơ duyên mới. Bà được anh chị, bạn bè tặng một cuốn sách Chuyển Pháp Luân và giới thiệu đây là môn tu luyện Phật gia theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn.

Bà nghĩ rằng mình cũng không còn con đường nào khác nên quyết định đọc sách. Sau đó, bà kiên trì mỗi ngày tập năm bài công pháp.

Theo lời kể của bà, cơ thể bà dần dần hồi phục và những bệnh tật trước đây cũng từng bước biến mất mà bà không biết từ lúc nào.

Bước ngoặt lớn hơn xảy ra vào đầu năm 2021.

Trên đường đi chợ về, một chiếc xe máy đi cùng đường lao rất nhanh, tông vào xe đạp khiến bà ngã xuống đường và không thể tự đứng dậy.

Con bà đưa bà vào bệnh viện để chiếu chụp. Bác sĩ cho biết bà bị xẹp đốt sống L5. Vì bị loãng xương nên không thể phẫu thuật, bà được yêu cầu phải nằm bất động trong 3 tháng. Gia đình dự định đưa bà lên Bệnh viện Việt Đức, nhưng bà không đi.

Những ngày ấy, con bà phải phục vụ bà từ A đến Z. Hàng ngày bà không thể tự ngồi dậy. Thế nhưng bà vẫn mở đài nghe Đại sư giảng pháp và học thuộc bài Luận Ngữ.

Đến ngày thứ năm, bà tự lần theo bờ tường để đi vệ sinh. Sau đó, bà dần có thể tự làm những công việc của mình.

Bà cho rằng nếu chỉ một mình bà bước vào tu luyện thì có lẽ cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn. Nhưng bà tin rằng đó là cơ duyên, là sự cứu giúp và bảo hộ từ các vị Thần Phật.

Bởi chồng bà vốn là người nóng tính và thường quyết định mọi chuyện một mình. Thế nhưng khi nhìn thấy bà từ chỗ phải nằm bất động mà có thể tự mình đứng dậy, đi lại, ông cũng bắt đầu thay đổi suy nghĩ.

Ông chủ động bảo bà mua cho mình cuốn sách Phật pháp ấy.

Trước đó, trong tủ thuốc của ông luôn có rất nhiều loại thuốc: thuốc huyết áp cao, thuốc mỡ máu và nhiều loại thuốc khác do những bệnh tật ông mắc phải từ thời chiến trường. Là thương binh, ông phải uống thuốc huyết áp hàng ngày, nếu thuốc không đủ còn phải xin bảo hiểm để lấy thuốc ở bệnh viện.

Nhưng sau khi đọc sách và bắt đầu tập luyện, theo lời bà Yên, chỉ hai ngày sau ông đã bỏ hết thuốc.

Từ đó, cuộc sống của hai vợ chồng cũng có nhiều thay đổi. Gia đình trở nên hòa thuận hơn, điều mà trước đây bà từng nghĩ mình khó có thể mơ tưởng tới.

Chồng bà không còn giống như trước. Tiền lương ông nhận được cũng đưa cho bà mà không cần bà phải nói gì. Cuộc sống gia đình dần trở nên bình hòa và nhẹ nhõm hơn.

Nhìn lại chặng đường đã qua, bà Yên nói rằng hiện tại bà cảm thấy mãn nguyện và thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa.

Nếu như trước đây bà từng nghĩ cuộc đời hoàn toàn vô nghĩa, từng nhiều lần tuyệt vọng và muốn tìm cách giải thoát bản thân, thì giờ đây bà lại cảm nhận cuộc sống theo một cách khác.

Đối với bà, đó chính là bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời.

Tú Uyên biên tập
Nguồn tư liệu từ kênh Nguyện Ước