Câu chuyện này dành cho những ai luôn cảm thấy cuộc sống của mình không đủ tốt và cho rằng người khác hạnh phúc hơn mình.
Có một con quạ luôn chán ghét cuộc sống của chính mình. Nó cảm thấy mình xấu xí, bị mọi người ghét bỏ, thậm chí kiếm thức ăn cũng vô cùng khó khăn. Một ngày nọ, nó buồn bã đậu trên cành cây, nước mắt không ngừng rơi xuống.
- Chiếc áo cũ của mẹ
- Trong thế giới của người chưa từng nhìn thấy mùa đông, bạn nói về băng tuyết họ hoàn toàn không hiểu
- Bỏ rượu, khoẻ mạnh, tâm tính thay đổi nhờ Chân Thiện Nhẫn
Đúng lúc ấy, một vị sư đi ngang qua và ngồi nghỉ dưới gốc cây. Những giọt nước mắt của con quạ rơi xuống môi ông. Vị sư ngẩng đầu lên, nhìn thấy con quạ đang khóc, trong lòng dâng lên niềm thương cảm.
Ông hỏi:
– Bạn của ta, chuyện gì đã xảy ra? Tại sao ngươi lại khóc?
Con quạ nghẹn ngào đáp:
– Thưa bậc trí giả, tôi quá tuyệt vọng với cuộc sống của mình. Không ai thích tôi, mọi người luôn xua đuổi tôi. Không ai muốn cho tôi thức ăn, ai cũng ghét tôi. Tôi nghĩ chết đi còn tốt hơn sống như thế này.
Vị sư dịu dàng nói:
– Bạn của ta, chúng ta nên học cách vui vẻ trong mọi hoàn cảnh.
Nhưng con quạ không thể hiểu được lời ấy, nó vẫn tiếp tục than thân trách phận.
Vị sư khẽ thở dài:
– Đừng buồn nữa. Hãy nói cho ta biết, ngươi muốn trở thành điều gì? Ta có thể giúp ngươi thực hiện điều đó.
Nghe vậy, con quạ lau nước mắt, phấn chấn hẳn lên:
– Nếu ngài có thể giúp tôi, tôi muốn trở thành một con thiên nga!
Vị sư mỉm cười:
– Được thôi. Nhưng trước tiên, hãy đi hỏi thiên nga xem nó có hài lòng với cuộc sống của mình hay không, rồi hãy quay lại gặp ta.
Con quạ vui vẻ bay đi tìm thiên nga.
Nó nhìn thấy một con thiên nga trắng như tuyết đang bơi trên mặt hồ. Quạ bay đến và thán phục:
– Bạn thật xinh đẹp! Mọi người đều yêu quý bạn. Chắc hẳn bạn là loài chim hạnh phúc nhất thế gian.
Thiên nga buồn bã đáp:
– Không đâu, bạn của tôi. Tôi chẳng hạnh phúc chút nào. Trên thế giới có biết bao màu sắc rực rỡ, còn tôi chỉ có một màu trắng đơn điệu. Tôi nghĩ vẹt mới là loài chim hạnh phúc nhất, vì chúng sở hữu bộ lông đầy màu sắc.
Thế là con quạ lại đi tìm vẹt.
Nó nói:
– Bạn thật đẹp! Bộ lông của bạn rực rỡ biết bao. Chắc chắn bạn là loài chim hạnh phúc nhất thế giới.
Con vẹt lắc đầu:
– Không, tôi không hạnh phúc. Con người luôn muốn nhốt chúng tôi vào lồng. Mỗi ngày tôi đều lo sợ bị bắt và mất tự do. Tôi nghĩ công mới là loài chim hạnh phúc nhất. Chúng không chỉ đẹp mà còn tự do hơn chúng tôi.
Nghe vậy, con quạ lại lên đường tìm công.
Sau bao vất vả, nó tìm thấy một con công trong khu rừng, đang bị rất nhiều người vây quanh ngắm nhìn. Đợi đám đông giải tán, quạ mới đến gần và nói:
– Công ơi, bạn thật đẹp! Ngày nào cũng có bao nhiêu người đến chiêm ngưỡng bạn. Còn tôi, hễ ai nhìn thấy đều muốn đuổi đi. Chắc chắn bạn là loài chim hạnh phúc nhất thế gian.
Con công khẽ thở dài:
– Tôi từng nghĩ mình là loài chim đẹp nhất và hạnh phúc nhất. Nhưng cũng chính vì vẻ đẹp ấy mà tôi bị giam cầm, mất đi tự do. Người ta bắt tôi chỉ vì những chiếc lông đẹp, nhổ lông tôi để làm đồ trang trí. Tôi đã chịu rất nhiều đau khổ. Bạn của tôi, tôi chẳng hề hạnh phúc…
Con quạ vô cùng ngạc nhiên:
– Vậy theo bạn, ai mới là loài chim hạnh phúc nhất?
Con công suy nghĩ một lúc rồi đáp:
– Tôi đã quan sát tất cả các loài vật và nhận ra rằng chính bạn – con quạ – mới là loài chim hạnh phúc nhất. Không ai muốn bắt hay nhốt bạn. Bạn có thể tự do bay đến bất cứ nơi đâu. Nhiều ngày qua, tôi vẫn nghĩ rằng: giá như tôi là một con quạ thì tốt biết mấy!
Nghe những lời ấy, con quạ như bừng tỉnh.
Lần đầu tiên trong đời, nó nhận ra rằng được làm một con quạ cũng là một điều vô cùng hạnh phúc.
Nó lập tức quay về gặp vị sư và xúc động nói:
– Thưa bậc trí giả, tôi đã hiểu rồi! Tôi không cần trở thành bất kỳ loài chim nào khác. Được là chính mình đã là điều tuyệt vời nhất.
Vị sư mỉm cười và gật đầu.
Nhìn lại cuộc đời mình, chúng ta sẽ nhận ra rằng nỗi khổ của con người thường bắt nguồn từ việc luôn đem bản thân ra so sánh với người khác. Chúng ta chỉ nhìn thấy những gì người khác có mà mình không có, nhưng lại quên mất những điều quý giá mà bản thân đang sở hữu.
Luôn có người giàu hơn ta, nhưng cũng luôn có người khó khăn hơn ta. Nếu cả đời chỉ chăm chăm so sánh, chúng ta sẽ không bao giờ thực sự hạnh phúc. Biết đủ mới là giàu có. Biết trân trọng những gì mình đang có mới là hạnh phúc thật sự.
Mỗi khi cảm thấy buồn bã hay bất mãn với cuộc sống, hãy nhớ đến câu chuyện của con quạ này và mỉm cười với cuộc đời. Bởi đôi khi, điều mà bạn đang có lại chính là điều mà người khác hằng ao ước.
Mỹ Mỹ biên dịch
Nguồn Phát thanh hy vọng