Ba cũng có những ước mơ của riêng mình. Nhưng giống như rất nhiều người cha khác, đến một độ tuổi nào đó, ước mơ ấy không còn dành cho bản thân nữa. Điều bố mong mỏi nhất là gia đình được bình an, vợ có thuốc để uống, con được tiếp tục đến trường. Còn mình ăn gì cũng được.
- 5 phút tập cổ mỗi ngày giúp giảm cứng cổ hiệu quả
- Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh: nỗi đau xé lòng từ một chuyến xuất ngoại đặc biệt
- Nghề kiến trúc sư - áp lực với “cô đơn trong nhà mình”
Giữa cái nắng gay gắt của mùa hè, ba của Kim Ngân ngồi bên công trường, uống nước lã cùng một gói mì tôm sống để lấp đầy cơn đói. Không phải vì gói mì trị giá vài nghìn đồng quá đặc biệt, mà bởi phía sau bữa ăn đạm bạc ấy là cả một câu chuyện dài về trách nhiệm và sự hy sinh.
Người ba ấy phải ăn gói mì tôm sống giá khoảng 4.000 đồng để dành từng đồng mua thuốc cho vợ và lo tiền học cho con. Không phải anh thích ăn như vậy, cũng không phải vì quá hà tiện với bản thân. Đơn giản là anh không có tiền để ăn một bữa cơm tử tế.

Một suất cơm 25 hay 30 nghìn đồng đối với nhiều người chỉ là khoản chi rất bình thường. Thế nhưng với anh, số tiền ấy lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó có thể trở thành tiền thuốc cho người vợ đang chống chọi với bệnh tật, trở thành vài cuốn vở cho con hoặc giúp gia đình bớt đi một phần gánh nặng vào cuối tháng. Vì thế, những đồng tiền anh kiếm được chưa bao giờ ưu tiên cho bản thân mình.
Câu chuyện của gia đình Kim Ngân chỉ là một lát cắt nhỏ trong cuộc sống, nhưng lại phản chiếu hoàn cảnh của rất nhiều gia đình lao động nghèo ngoài xã hội. Giữa thời đại mà nhiều người đang bận tâm đến việc ăn gì ngon hơn, mặc gì đẹp hơn hay tận hưởng cuộc sống như thế nào, vẫn có những người cha mỗi ngày phải tính toán từng nghìn đồng lẻ chỉ để gia đình mình không bị cuộc sống đánh gục.
Ở nhà là người vợ mang bệnh nặng suốt nhiều năm. Căn bệnh đã khiến cơ thể chị chỉ còn khoảng 27kg. Chỉ riêng con số ấy thôi cũng đủ để hình dung những gì gia đình này đã phải trải qua. Bệnh tật không chỉ lấy đi sức khỏe của người bệnh mà còn bào mòn sức lực, tinh thần và hy vọng của những người thân bên cạnh.
Đó cũng là nỗi lo thường trực của rất nhiều người lao động nghèo. Họ không sợ làm việc cực nhọc, điều họ sợ là mình ngã bệnh hoặc phải nghỉ làm. Bởi nghỉ một ngày đồng nghĩa với việc mất đi một ngày công. Mà phía sau ngày công ấy là tiền thuốc của vợ, là chi phí sinh hoạt của gia đình, là việc học của con đang chờ được tiếp tục.
Chính vì vậy, dù cơ thể đã nhiều lần phát tín hiệu báo động, dù có lúc tưởng như gục xuống giữa công trường vì nắng nóng và kiệt sức, anh vẫn phải cố đứng dậy để làm tiếp. Không phải vì anh không biết mệt, mà bởi anh hiểu phía sau mình vẫn còn những người đang cần được chở che.
Thế nhưng điều khiến người đàn ông ấy đau lòng nhất có lẽ không phải là những giờ lao động dưới nắng gắt. Nỗi đau lớn nhất là cảm giác bất lực khi nhìn người thân của mình đau bệnh từng ngày mà bản thân không thể làm gì hơn ngoài việc cố gắng kiếm thêm tiền. Ban ngày anh đổi sức lao động lấy tiền công, tối về lại nhìn người vợ từng đầu ấp tay gối với mình ngày một tiều tụy. Có những nỗi đau không bật thành tiếng khóc, nhưng lại âm thầm hiện diện trong ánh mắt, trong những đêm mất ngủ và trong sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một người đàn ông làm nghề phụ hồ. Nhưng phía sau dáng vẻ bình thường ấy là cả một cuộc chiến kéo dài nhiều năm với cơm áo, bệnh tật và trách nhiệm.
Giữa những khó khăn ấy vẫn có một cô con gái nhỏ mang trong mình những ước mơ rất đẹp. Kim Ngân thích vẽ và mong muốn trở thành họa sĩ. Đó là một ước mơ rất bình thường đối với một đứa trẻ. Nhưng đôi khi cuộc sống khắc nghiệt đến mức ngay cả những điều bình thường nhất cũng trở nên xa xỉ.
Hình ảnh cô bé rụt rè đến gần bố để xin một hộp màu đã khiến rất nhiều người nghẹn lòng. Em hiểu hoàn cảnh của gia đình mình nên không đòi hỏi hay mè nheo, chỉ nhẹ nhàng hỏi bố. Và người ba ấy đã phải nói ra câu nói mà có lẽ bất kỳ bậc cha mẹ nào cũng không muốn nói với con:
“Ba không có tiền con ơi.”
Một câu nói ngắn ngủi nhưng chứa đựng biết bao sự bất lực. Đối với một đứa trẻ, hộp màu chỉ là một món đồ nhỏ để tiếp tục nuôi dưỡng ước mơ. Nhưng đối với người cha, câu nói ấy giống như một lời thừa nhận rằng mình đã cố gắng đến tận cùng mà vẫn chưa thể mang đến cho con những điều rất bình thường.
Có lẽ anh không đau bằng những ngày làm việc dưới nắng nóng, cũng không đau bằng những lúc cơ thể rã rời vì lao động. Điều khiến anh day dứt nhất là không thể cho con những thứ rất nhỏ bé mà con mong muốn.

Chính vì vậy mà khi câu chuyện được phát sóng, rất nhiều khán giả đã không cầm được nước mắt. Họ không chỉ nhìn thấy người cha của Kim Ngân mà còn nhìn thấy hình bóng của chính ba của mình trong đó.
Bởi ngoài kia vẫn còn hàng nghìn người ba đang sống những cuộc đời như thế. Công việc có thể khác nhau, hoàn cảnh có thể khác nhau, nhưng những hy sinh lớn nhất của họ thường diễn ra trong im lặng.
Họ ít khi nói về áp lực mình đang gánh chịu, cũng hiếm khi kể về những đêm mất ngủ vì tiền bạc hay những lần bất lực trước bệnh tật. Tất cả được giấu sau ánh mắt trầm lặng và nụ cười như thể mọi chuyện vẫn ổn.
Tuy vất vả là vậy, niềm vui của người ba lại vô cùng giản dị. Đó là được nhìn thấy gia đình yên ổn, được làm tròn trách nhiệm của một người chồng, một người cha và được che chở cho những người mình yêu thương nhất. Nếu hỏi ước mơ của ba là gì, có lẽ câu trả lời không nằm ở những điều lớn lao cho riêng mình, mà chỉ là sự khỏe mạnh, trưởng thành và bình an của con cái.
“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.” Câu nói ấy không chỉ là lời ca ngợi mà còn là sự thấu hiểu dành cho những hy sinh thầm lặng mà đôi khi chúng ta vô tình quên mất.
Ba mẹ có công sinh thành, nuôi dưỡng và che chở con suốt cả một đời. Vì thế, báo hiếu không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Đôi khi, điều ý nghĩa nhất chính là sống thật tốt, sống tử tế, sống khỏe mạnh và biết yêu thương ba mẹ khi vẫn còn cơ hội. Bởi có những hy sinh kéo dài cả một đời người, nhưng người làm ba, làm mẹ chưa từng một lần đòi hỏi được đền đáp.
Tiểu Hoa biên tập
