
Từ sinh viên Sư phạm Hóa đến giáo viên mầm non| BabyFish 10 Tuổi | Dấu Yêu BabyFish

Tại Baby Fish Montessori, mỗi câu chuyện của giáo viên đều là một hành trình riêng biệt – đầy bất ngờ, thử thách và yêu thương.
Có những người đến đây ngay từ những bước chân đầu tiên của nghề, cũng có người rẽ ngang từ một lĩnh vực hoàn toàn khác, để rồi tìm thấy sứ mệnh mới của đời mình.
Câu chuyện của cô Thúy là một minh chứng sống động cho điều đó.
Mời mọi người cùng lắng nghe câu chuyện ấy – câu chuyện về một trái tim đã chọn ở lại và về những hạt mầm yêu thương được gieo mỗi ngày trong lớp học Montessori của Baby Fish.
--------------------------------------
Khởi đầu của tôi không phải là một cô giáo mầm non. Tôi từng là sinh viên Sư phạm Hóa, mang trong mình ước mơ cháy bỏng được đứng trên bục giảng cấp hai, giảng những phương trình và thí nghiệm đầy sắc màu. Thế nhưng, thời điểm ra trường, cơ hội xin việc ở môi trường cấp hai thật sự khó khăn.
Tôi cần một công việc để tự lo cho cuộc sống của mình, nên đã chọn làm giáo viên mầm non tại một trường tư thục. Lúc ấy, tôi nghĩ đây chỉ là bước tạm thời – rồi một ngày, khi có cơ hội, tôi sẽ trở lại với bộ môn Hóa. Nhưng “cái tạm” ấy trôi qua thật nhanh… đến nay đã tròn mười năm, và tôi lại thấy lòng mình đầy biết ơn vì đã ở lại. 🥰
Sau một năm gắn bó với lớp học theo phương pháp truyền thống, tôi bắt đầu tìm hiểu về Montessori. Khóa học đầu tiên tôi tham gia là khóa trợ tá kéo dài một tháng. Ban ngày, tôi làm việc ở trường từ 7 giờ sáng đến 5 giờ chiều. Chiều muộn, tôi cùng đồng nghiệp đi xe máy từ Long Biên sang Vũ Trọng Phụng để học từ 6 giờ đến 10 giờ tối. Về đến nhà, kim đồng hồ đã chỉ 11 giờ đêm.
Tôi bị cuốn hút ngay từ những buổi học đầu tiên. Mệt mỏi có, nhưng niềm say mê còn lớn hơn nhiều. Tôi luôn tự nhủ: “Cố lên, rồi mình sẽ làm được.” Một tháng trôi qua, tôi nhận được chứng chỉ Montessori đầu tiên. Niềm vui khi ấy thật khó diễn tả, dù cơ thể tôi đã sút mất 3kg sau chuỗi ngày miệt mài.
Sau đó, tôi xin vào làm tại trường mầm non Baby Fish Montessori. Ở đây, tôi được trải nghiệm và thực hành những kiến thức mà mình đã học. Tôi học cách lắng nghe từng đứa trẻ, cố gắng thấu hiểu những hành động đằng sau những cảm xúc còn vụng về ấy. Ban đầu, điều này thật sự khó, nhưng tôi may mắn được các sếp và đồng nghiệp tận tình hỗ trợ trong suốt quá trình làm việc.
Những đứa trẻ ở đây gọi tôi là “mẹ”, và tôi thật sự yêu thương chúng. Năm 2020, tôi đưa ra một quyết định quan trọng: tham gia khóa học giáo viên Montessori. Khóa học ấy không chỉ giúp tôi vững vàng hơn về chuyên môn, mà còn khiến tôi thêm yêu và gắn bó với công việc mỗi ngày.
Tôi biết những đứa trẻ ở đây tin tưởng và yêu quý tôi, nên bản thân càng phải cố gắng hoàn thiện mình hơn. Mỗi ngày, tôi được hướng dẫn các bài học, được trò chuyện cùng trẻ, được nhận hàng ngàn cái ôm và những lời yêu thương từ đàn con bé nhỏ của lớp. Tình cảm của các con đôi khi còn gửi gắm trong những chiếc vòng tay tự xâu, những bức tranh đầy màu sắc, hay những tấm thiệp nhỏ xinh do chính tay các con làm. Tôi trân quý tất cả những điều đó – như những món quà vô giá của nghề.
Năm nay đã là năm thứ 9 tôi gắn bó với nơi này. Mỗi sáng, tôi bước vào lớp, đón nhận những ánh mắt rạng rỡ và vòng tay ấm áp của lũ trẻ. Tôi hiểu rằng, khi mình cho đi tình yêu, mình sẽ nhận lại tình yêu – đôi khi còn nhiều hơn gấp bội. Đó là thứ năng lượng khiến tôi mỗi ngày đều muốn trở lại lớp, để tiếp tục gieo những hạt mầm yêu thương và kiên nhẫn cho các con.
Mười năm qua, tôi đã đi từ “cái tạm bợ” ban đầu đến một tình yêu sâu sắc dành cho nghề và cho từng đứa trẻ. Nhìn lại, tôi thấy biết ơn vì con đường mình chọn – hay đúng hơn, vì con đường ấy đã chọn mình.
Tôi vẫn sẽ tiếp tục hành trình này, từng ngày gieo những hạt mầm tri thức và yêu thương, để một ngày nào đó, khi các con trưởng thành, tôi có thể mỉm cười nhớ lại: “Chúng ta đã cùng nhau lớn lên như thế.”
--------------------------------
#BabyFish10Tuoi #CuocThiViet #DauYeuBabyFish
Khởi đầu của tôi không phải là
một cô giáo mầm non tôi từng là
