
Câu Chuyện Lão Tử Và Người Gác Cổng Thành Hàm Cốc
Câu Chuyện Lão Tử Và Người Gác Cổng Thành Hàm Cốc
Vào cuối đời, sau khi đã sống ẩn dật nhiều năm, Lão Tử quyết định rời Trung Nguyên, cưỡi trâu xanh về phía Tây, đi vào thâm sơn cùng cốc để thoát khỏi thế gian loạn lạc.
Khi đến cổng thành Hàm Cốc, người giữ cổng thành là Doãn Hỷ, một người có học, nghe danh Lão Tử đã lâu, liền nhận ra ông. Doãn Hỷ vội bước tới cuối chào rồi nói:
“Xin ngài đừng đi ngay! Trước khi rời thế gian, xin hãy để lại lời dạy cho hậu thế.”
Lão Tử gật đầu. Ông ở lại một đêm, và trong đêm đó, ông viết ra một quyển sách nhỏ vỏn vẹn hơn 5.000 chữ, gồm 81 chương, chính là, Đạo Đức Kinh, một trong những tác phẩm triết học vĩ đại nhất mọi thời đại.
Viết xong, ông lại lặng lẽ lên trâu mà đi, không ai biết ông đi đâu. Nhưng cuốn sách ông để lại trở thành ánh sáng dẫn đường cho bao thế hệ, từ bậc đế vương đến thường dân.
Lão Tử không lập triều, không cầm binh, không thuyết pháp khắp nơi, ông để lại tư tưởng sống hòa hợp với thiên nhiên, đạo đức, và chân lý, rồi lặng lẽ rút lui.
