
Kỳ 3 | Nồi cơm của Khổng Tử
Khổng Tử ngồi dậy, ôn tồn nói:
“Thầy trò ta xa quê nhà đã lâu, hôm nay mới lại có cơm ăn. Thầy muốn dành một ít cơm để cúng tổ tiên trước… Các con thấy có nên không?”
Tất cả học trò đều đồng thanh: “Thưa thầy, nên ạ!”
Riêng chỉ có Nhan Hồi... im lặng.
Khổng Tử khẽ nhíu mày nói: “Nhưng… không biết nồi cơm này… có sạch không?”
Tất cả học trò ngơ ngác nhìn nhau không hiểu ý thầy là gì? Lúc ấy, Nhan Hồi mới đứng dậy, chắp tay nói:
“Dạ… thưa thầy… nồi cơm này… không sạch ạ.”
Khổng Tử hỏi: “Tại sao không sạch?”
Nhan Hồi cúi đầu, kể lại:
“Thưa thầy… khi cơm vừa chín, con mở vung ra đảo lại, thì có một miếng bồ hóng từ mái bếp rơi xuống. Con vội đậy vung lại nhưng không kịp. Con định bỏ phần cơm bẩn đi, nhưng cơm ít người đông, nếu bỏ đi một phần thì mọi người sẽ bị đói đi một phần nên con đã ăn phần cơm ấy.
Thưa thầy, cơm đã ăn rồi thì không thể cúng, và phần của con đã ăn rồi nên bây giờ con chỉ xin ăn rau thôi ạ.”
Khổng Tử nghe mà lặng người. Một lát ông ngửa mặt lên trời than rằng:
“Thì ra trên đời này, có những chuyện chính mắt nhìn thấy, mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Thiếu chút nữa thì ta đã trở thành một kẻ hồ đồ rồi.”
#Podcast #podcastviet #video #videos #videoshort #radio #khampha #suyngam #tintuc #tintuc24h
