![“要做中华儿女,不做马列子孙”【解体党文化】绪论
[Jiětǐ dǎng wénhuà] xùlùn
GIẢI THỂ VĂN HÓA ĐẢNG: TỰ LUẬN](https://image1-us-east.cloudokyo.cloud/image/v2/67/e5/5e/67e55edb-9866-4208-a92e-8ef92b8773a8/672.webp)
“要做中华儿女,不做马列子孙”【解体党文化】绪论 [Jiětǐ dǎng wénhuà] xùlùn GIẢI THỂ VĂN HÓA ĐẢNG: TỰ LUẬN
在地球的东方,生活着我们中国人,在这片辽阔的土地上,风俗各异,方言口音千差万别,是什么纽带把我们维系在一起,使中国人成为中国人呢?显然不仅仅是地域,更重要的是文化和传统。数千年里,中国人同敬天地,祭奠共同的祖先,使用同样的文字,学习一样的典籍……在西方人的眼里,那里曾经是礼仪之邦。
然而,还是在那块土地上,今天的中国人却和历史上任何时期都不同。从小学到大学,我们使用简化字编成的教科书,我们的必修课是两个德国人在一百多年前创立的如何摧毁世界的理论和一个俄国人应用这个理论的暴力实践,我们曾经被告知一切和历史传统有关的物品都叫做“四旧”而应该被烧毁或者砸烂。我们今天的语言、风俗、习惯、思维方式早已和自己的历史格格不入,和传统文化格格不入,和世界格格不入,我们不知道自己来自哪里要去往何方,我们成了一个失去了自我的民族。尽管我们的血脉仍在延续,但是华夏文明的薪火承传却已被截断。从文化上看,中国人已经是亡国奴,这并非危言耸听。
纵观欧洲、亚洲各国,在其现代化进程中从来没有如此彻底地丧失民族性。如果去除了高科技工业化因素,在日本人身上仍可以看到传统日本人的影子。就是按中国人观点没有历史的美国人,和两百年前独立战争时也还有很多相似之处。中国人的变化不是工业化、现代化过程中不可避免的自然过程,而是强制性的人为的过程和结果。这个变化开始于1949年,一直持续至今。老一代被强制性的放弃传统,新一代则完全浸泡在这种无所不在的环境中成长,以为中国人、中国文化就是这样的。这就是中国共产党在中国大陆创造出来的文化怪胎——党文化。
文化一词本身,很难进行精确定义。现代的“文化”词义,大约在十九世纪之后才逐渐定型。1952年,美国的克罗伯和克拉克洪在《文化:概念和定义的批评考察》一书中给文化下了一个综合定义:“文化由外显的和内隐的思维和行为模式构成;这种行为模式通过象征符号而获致和传递;文化代表了人类群体的显着成就,包括他们在人造器物中的体现;文化的核心部分是传统的(即历史的获得和选择的)观念,尤其是他们所带来的价值;文化体系一方面可以看做活动的产物,另一方面则是进一步活动的决定因素。”这个定义,被大部分后来的学者所接受。
在这个定义中,文化包括了两个部分,一是内在的价值观,二是外显的和内隐的行为和思维模式。所谓党文化,指的正是由共产党价值观为基础所支撑而成的思维方式、话语系统及行为模式。这里需要特别指出的是,党文化可包括三种类型:第一种为共产党强行建构和灌输的文化;第二种为民众为了在中共暴力和谎言下生活和自保而产生的变异文化;第三种为古已有之的糟粕,而被中共重新进行理论包装,并推广普及和充分实践的文化。
在其他文化系统中,终极价值观都来源于一个超越世俗的最高权力存在。在古代社会中,担任这个角色的是神,在现代社会,则由神和法律共同担任。和所有传统文化不同,共产党的价值观,是一种不断变动和调整的动态系统,其核心简单地说就是权力和利益。在党文化下,我们祖先留下的半神文化,似乎离我们已经无限遥远,人们不相信那些美好的事物曾经存在过;祖祖辈辈教给我们对天地神明的敬畏,今天已经被战天斗地所取代;殊胜的修炼文化,今天被扣上了封建迷信的帽子;历朝历代的先人贤哲,被轻易地用阶级立场一脚踩翻在地;几千年来重德行善、仁义礼智信的美好价值,被当成了封建糟粕,成为讥笑嘲讽的对象。取而代之的是一套中共的反天、反地、反人性的邪恶党文化系统。在这里,道德原则的最高标准是党的权力和利益。中国人的一言一行,一思一念,无时无刻不被这个党文化左右着,人们深受其害而却难以察觉,更难以摆脱与归正。
本系列文章将分析中共是如何系统的替代传统文化,如何系统的进行思想改造,采用何种灌输手段,以及被改造思想后人们的种种表现。宣传中常见的党文化、党文化的话语系统、生活中的党文化以及习惯性的党文化思维这些遍及思想、语言以及行为上的具体表现也将在本文中详加论述。
落叶归根,中国人对自己根的寻求和渴望从未停止过。近几年海外流传着一句话,“要做中华儿女,不做马列子孙”,让无数海外游子燃烧起对自己民族的强烈的归属感。对党文化进行清醒的反思和抛弃,驱除马列毒瘤,解体党文化,回归中华民族正统文化,恢复民族的神韵,此其时也。
2006年9月24日更新
(版权归大纪元所有﹐欢迎转载﹐不得更改)
Người Trung Quốc sinh sống trên một vùng lãnh thổ rộng lớn ở phương Đông, các phong tục tập quán khác nhau, tiếng địa phương và khẩu ngữ có tới hơn nghìn loại khác nhau, vậy điều gì đã liên kết họ với nhau thành một thể, để người Trung Quốc trở thành người Trung Quốc? Hiển nhiên không chỉ là địa khu, mà quan trọng hơn là văn hóa và truyền thống. Trong mấy nghìn năm, người Trung Quốc kính trọng Trời đất, thờ cúng ông bà tổ tiên, sử dụng cùng một chữ viết, học tập cùng kinh sách, v.v.. Trong con mắt của người Phương Tây, nơi đó [Trung Quốc] đã từng là một quốc gia lễ nghĩa.
Tuy nhiên, dù vẫn [sinh sống] trên vùng lãnh thổ này, nhưng người Trung Quốc hôm nay đã khác với người Trung Quốc của bất cứ thời kỳ lịch sử nào. Từ tiểu học đến đại học, toàn bộ sách giáo khoa của người Trung Quốc đều là dùng chữ giản thể biên soạn, hơn nữa lại là cùng một loại sách giáo khoa chung [1]. Trước đây, chỉ có hai quốc gia là bắt buộc học cùng sách giáo khoa, đó là Đức Quốc Xã trong 100 năm trước sáng lập nên lý luận làm thế nào tàn phá thế giới, và Liên Xô đã vận dụng lý luận này thành thực tiễn bạo lực. Đã có thời kỳ tất cả những vật phẩm có liên quan đến truyền thống lịch sử đều bị gọi là “Tứ cựu” nên bị đưa đi phá bỏ và thiêu hủy. Phong tục, tập quán, ngôn ngữ, phương thức tư duy của người Trung Quốc ngày nay đã sớm không còn tương thích với lịch sử của mình, không tương thích với văn hóa truyền thống, và càng không thể hòa nhập với thế giới. Họ không biết được mình đến từ đâu và đi về đâu. Người Trung Quốc đã trở thành một dân tộc đánh mất đi bản tính tự ngã. Mặc dù dòng máu giống nòi vẫn chảy trong huyết mạch của họ, nhưng di sản của nền văn minh Hoa Hạ của họ đã bị đoạn tuyệt. Từ góc độ văn hóa mà xem xét, người Trung Quốc đã là nô lệ mất nước, đây quả thực không phải là chuyện hoang đường nói quá...
.....
Loạt bài viết này sẽ liệt kê phân tích rõ Trung Cộng đã tiến hành thay thế văn hóa truyền thống một cách hệ thống như thế nào, đã tiến hành cải tạo tư tưởng một cách hệ thống ra sao, sử dụng thủ đoạn truyền bá như thế nào, cho đến biểu hiện của những người sau khi bị cải tạo tư tưởng, v.v.. Văn hóa đảng trong tuyên truyền, hệ thống lời nói trong Văn hóa đảng, Văn hóa đảng trong cuộc sống cho đến tư duy Văn hóa đảng đã thành thói quen, cùng những biểu hiện cụ thể rộng khắp của chúng trong tư tưởng đến ngôn ngữ hành vi sẽ tiếp tục được bàn luận tường tận trong các phần sau đây.
Lá rụng về cội, người Trung Quốc chưa bao giờ ngừng khao khát tìm lại cội nguồn của chính mình. Mấy năm gần đây, người Hoa hải ngoại có lưu truyền một câu nói: “Phải làm con cháu Trung Hoa, không làm cháu con của Marx, Lenin”, đã khiến vô số khách du lịch người Hoa ở hải ngoại khởi lên cảm giác quen thuộc của tính dân tộc trong mỗi người. Người Trung Quốc cần xem xét lại một cách thanh tỉnh đối với Văn hóa đảng, vứt bỏ, thoát khỏi chủ nghĩa Marx, Lenin độc hại, giải thể Văn hóa đảng, quay về Văn hóa chính thống của dân tộc Trung Hoa, khôi phục lại thần vận của dân tộc, đây chính là thời điểm để làm việc đó.
Video tiếng Việt: https://www.ganjingworld.com/s/7OAe1aJn9b
