
Kính Chúc Sư Tôn Sinh Nhật Vui Vẻ!

Nếu một bác sỹ giúp tôi thoát khỏi căn bệnh hiểm nghèo, tôi sẽ suốt đời mang lòng biết ơn.
Nếu có vị Sư Phụ nào dạy tôi ý nghĩa chân chính của cuộc sống, tôi sẽ tôn kính người đó mãi mãi.
Nếu ai đó kéo tôi khỏi bờ vực của sự hủy diệt, tôi sẽ vĩnh viễn ghi nhớ ân đức ấy.
Sư Phụ Lý Hồng Chí đã làm tất cả!
Tôi là một đệ tử của Pháp Luân Đại Pháp. Mỗi khi đến ngày 13 tháng 5, ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế Giới và cũng là sinh nhật của Sư Phụ Lý Hồng Chí, lòng tôi lại dâng trào cảm xúc – cảm xúc biết ơn sâu sắc không thể dùng lời nói đơn thuần để diễn tả. Hôm nay, tôi xin được dốc lòng, viết nên những dòng này để bày tỏ tấm lòng cảm ân chân thành đến Sư Phụ – người đã khai mở cho tôi con đường trở về bản nguyên, con đường tu luyện chân chính trong cuộc đời đầy mê lạc.
Tôi vẫn còn nhớ rõ những năm tháng tăm tối của cuộc đời mình trước khi biết đến Đại Pháp. Đó là những ngày tháng sống trong bệnh tật, khổ đau và mỏi mệt cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi từng gõ cửa bao nhiêu bệnh viện, chạy chữa khắp nơi, nhưng sức khỏe vẫn ngày một yếu đi. Trong lòng tôi luôn có một câu hỏi lớn mà không ai có thể trả lời: "Mục đích thật sự của cuộc sống này là gì?" Càng sống, tôi càng thấy mình lạc lõng giữa một xã hội đầy hỗn loạn và giả dối. Tôi như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương, không bến bờ, không phương hướng.
Và rồi, điều kỳ diệu đã đến. Tôi gặp được Pháp Luân Đại Pháp. Ngày đầu tiên khi cầm cuốn Chuyển Pháp Luân trên tay, tôi có cảm giác như có luồng ánh sáng ấm áp bao phủ cả thân thể mình. Tôi đọc từng câu, từng chữ trong cuốn sách mà như thể có điều gì đó sâu xa đang được đánh thức trong tâm trí tôi. Những chân lý cao thâm trong cuốn sách ấy đã khiến tôi rơi lệ. Tôi hiểu ra rằng: sống không phải để tranh đấu, để hưởng thụ hay để thống khổ; mà là để đồng hóa với Chân – Thiện – Nhẫn, để tu luyện, để trở về chân ngã của chính mình.
Từ ngày bắt đầu bước vào con đường tu luyện, mọi thứ trong cuộc sống tôi bắt đầu thay đổi. Bệnh tật dần dần biến mất mà không cần thuốc men. Tâm tôi trở nên bình hòa, bao dung và trong sáng hơn. Gia đình tôi, từng đứng bên bờ vực tan vỡ, nay đã trở nên hòa thuận, tràn đầy yêu thương. Tôi đi làm không còn vì danh, vì lợi, mà vì tinh thần trách nhiệm và thiện tâm với người khác. Mọi người xung quanh dần cảm nhận được sự thay đổi tích cực nơi tôi và bắt đầu hỏi: "Tại sao bạn lại khác xưa đến vậy?" Tôi chỉ có thể trả lời bằng một câu: "Vì tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp."
Sư Phụ Lý Hồng Chí – chính là người đã cứu tôi khỏi vực sâu tuyệt vọng. Người đã vì chúng sinh mà gánh chịu vô vàn khổ nạn. Tôi chưa từng gặp mặt Người ngoài đời, nhưng tôi cảm thấy Người luôn ở bên, dõi theo và che chở cho tôi từng bước trên con đường tu luyện. Mỗi khi gặp ma nạn, mỗi khi tôi chùn bước hay nản lòng, lời giảng của Sư Phụ lại vang lên trong tâm tôi, soi sáng và dẫn dắt tôi vượt qua.
Trong thế giới ngày nay, khi đạo đức trượt dốc, khi con người chạy theo dục vọng và danh lợi, thì lời giảng của Sư Phụ như ngọn hải đăng trong đêm tối, chỉ đường cho hàng triệu người trở về với bản tính thiện lương. Đó không chỉ là cứu độ cá nhân tôi, mà là sự từ bi vô lượng dành cho cả nhân loại. Tôi nhiều lần tự hỏi: "Nếu không có Sư Phụ, thì giờ này tôi đang ở đâu? Có lẽ đã chìm sâu trong thống khổ và lạc lối, có lẽ đang mang đầy nghiệp bệnh mà chẳng biết vì sao, có lẽ đã hoàn toàn quên mất mình là ai."
Những năm qua, tôi đã chứng kiến biết bao đệ tử trên khắp thế giới vượt qua muôn vàn gian khổ để duy hộ Đại Pháp, để vạch trần cuộc bức hại tàn khốc tại Trung Quốc – nơi Pháp Luân Công bị đàn áp phi pháp suốt từ năm 1999. Trong mỗi cuộc diễu hành, mỗi tiết mục biểu diễn, mỗi tấm bảng trưng bày, tôi thấy hình ảnh của Sư Phụ hiện diện trong lòng hàng triệu người. Tình cảm của chúng tôi dành cho Sư Phụ không phải là sự sùng bái mù quáng, mà là lòng biết ơn thiêng liêng xuất phát từ sự chuyển hóa kỳ diệu trong chính bản thân mình.
Thưa Sư Phụ kính yêu!
Nếu một bác sỹ giúp tôi thoát khỏi căn bệnh hiểm nghèo, tôi sẽ suốt đời mang lòng biết ơn.
Nếu có vị Sư Phụ nào dạy tôi ý nghĩa chân chính của cuộc sống, tôi sẽ tôn kính người đó mãi mãi.
Nếu ai đó kéo tôi khỏi bờ vực của sự hủy diệt, tôi sẽ vĩnh viễn ghi nhớ ân đức ấy.
Sư Phụ đã làm tất cả những điều đó cho con – và cho hàng triệu đệ tử Đại Pháp khác. Làm sao có thể dùng lời nói mà báo đáp ân đức sâu dày ấy? Con chỉ có thể lấy tâm tu luyện tinh tấn, lấy hành động để chứng thực Pháp, lấy tâm từ bi để đối đãi với thế nhân, để không phụ sự khổ tâm và từ bi của Sư Phụ.
Nhân ngày 13 tháng 5 – ngày thiêng liêng đối với tất cả chúng con – con xin kính dâng lên Sư Phụ lời chúc sinh nhật từ tận đáy lòng:
Chúc mừng sinh nhật Sư Phụ!
Cảm tạ Sư Phụ đã từ bi phổ độ!
Cảm tạ Sư Phụ đã ban cho con sinh mệnh mới!
Cảm tạ Sư Phụ đã dạy con trở thành một người tốt, một người tu luyện!
Nguyện mãi mãi bước theo con đường Sư Phụ chỉ dẫn, không phụ lòng mong đợi của Người.
