
KHÁCH TRỌ TRẦN GIAN - Thơ: Nguyễn Hiền - Ngâm Thơ: Vũ Thị Lương
KHÁCH TRỌ TRẦN GIAN
Ta chỉ là khách trọ chốn trần gian
Đợi chờ điều gì mà đến đây ở trọ ?
Luân hồi nghìn vạn năm đợi chờ vò võ
Đến rồi đi tay trắng chẳng mang được gì...?
.
Ta đang là một khách trọ trần gian
Một tiếng cồng đã làm ta thức tỉnh
Trong vô minh đầy lọc lừa toan tính
Ta đã làm gì...làm gì...những ngày qua...?
.
Ta đang là người đang trọ chốn trần gian
Đại Pháp đã truyền từ trong mê mà ngộ
Danh Lợi Tình mọi điều đang cám dỗ
Còn tiếc gì...?được những gì...? Mà lần lựa mãi chưa buông?
.
Còn rất nhiều người đang trọ chốn trần gi an
Vẫn đang vô minh...đam mê..lầm lạc
Quên mất mục đích sinh mệnh và sự uỷ thác
Trôi theo dòng rồi sẽ đến diệt vong
.
Đại Pháp triển hiện cõi trần...tu luyện Pháp Luân Công
Tu tâm tính luyện mệnh để về nơi ta xuống
Chân tướng hiển minh để sinh mệnh đợi chờ không phí uổng
Đến lúc rồi...ta cùng nhau..phải trở về thôi !
