
“Nhất niệm phóng hạ, vạn bàn tự tại”
“Nhất niệm phóng hạ, vạn bàn tự tại”, nghĩa là: Chỉ cần buông bỏ một niệm trong tâm, mọi việc sẽ được giải thoát và con người sẽ sống được tự tại thoải mái.
Có rất nhiều thời điểm trong cuộc đời thì điều mà chúng ta cần học nhất lại chính là “buông bỏ”.
Dòng suối nhỏ rời xa mặt đất bằng phẳng là bởi vì muốn quay về biển rộng. Lá vàng lìa xa cành cây là để đợi chờ mùa xuân xanh tươi đến. Ngọn nến sẵn sàng tan chảy nên mới có một cuộc đời quang minh, ngời sáng. Tâm tình bởi vì buông tha thế tục ồn ã mới có được một khoảng bình yên.
Người xưa thường so sánh hai thái độ sống điển hình của hai nhân vật này: Một là Khuất Nguyên kiên trì giữ tín niệm, thà chịu chết chứ không khuất phục; Hai là cách sống tiêu diêu tự tại siêu thường, toàn thân vô hại của lão ngư, người gặp gỡ Khuất Nguyên bên bến sông. Hiển nhiên nếu để sống được vui vẻ, thoải mái, người ta ai ai cũng mong muốn có thể tiêu diêu, tự tại như lão ngư kia.
Trên mỗi bước đường đời, con người không thể tự do vui vẻ là bởi tự mình chuốc lấy phiền não. Đối với bất kể việc gì cũng nên có tầm nhìn thoáng đãng hơn một chút. Mở rộng tầm mắt một chút mới có thể giữ tâm tình không bị hỗn loạn. “Một niệm buông xuống, vạn việc tự tại”.
Chỉ vì mỗi người chúng ta chấp nhất quá mức vào những sự việc xung quanh mà làm bản thân lao tâm khổ tứ, mất đi sự bình an trong tâm hồn. Khi chấp nhất quá cứng nhắc với mọi chuyện chính là tự làm cho bản thân rơi vào vòng luẩn quẩn, tự làm khổ mình. Tâm thái này sẽ làm bản thân họ không nhìn thấy đường ra.
‘Nhẫn một chút sóng yên gió lặng, Lùi một bước biển rộng trời cao’, đảm bảo bạn sẽ nhìn thấy một cảnh giới hoàn toàn khác. Trong cuộc sống hằng ngày, đến lúc cần phải buông bỏ thì bạn hãy nên buông bỏ, hãy học cách buông bỏ. Nguyên nhân là bởi buông bỏ không có nghĩa là mất đi, buông bỏ mới có thể nắm lấy được chắc chắn hơn. Chỉ có thật sự buông bỏ con người ta mới được vui vẻ và được thoải mái tự tại…
