
#Tiểu thuyết thần thoại “Thương Vũ Kiếp”: Chương 1(Phần 2): Vấn đạo, #thuongvukiep
Tiểu thuyết thần thoại “Thương Vũ Kiếp”: Chương 1: Vấn đạo (Phần 2)
Tác giả: Bạch Vân Phi
[ChanhKien.org]
Phần 2: Bỏ lỡ
Hai bên đường Nga Mi Sơn vào tiết thu vàng tháng 11, phong đỏ cỏ xanh ngân hạnh nở vàng, sắc thu rực rỡ.
Trên đường mòn xuống núi, có hai thanh niên trẻ vừa kết bạn.
Cùng Lục Thanh rời Đại học Khí công Quốc tế Nga Mi Sơn còn một người, tên là Chân Đại Phúc, khác với Lục Thanh, Đại Phúc bỏ học không phải vì không có tiền đóng học phí, anh ta là vì cảm thấy những công pháp được dạy bởi Đại học khí công này hoàn toàn không phải là công pháp cao tầng chân chính gì, cũng không khác mấy với các công pháp khác ngoài xã hội hiện nay, đều là cái gì mà phát khí, phát quang, liệu pháp khí châm, phép quang chiếu trị bệnh, chộp bắt, v.v. Vậy nên, Đại Phúc đã sáng suốt quyết định rời đi.
Hơn nữa, người cô của Chân Đại Phúc có gọi điện thoại, báo với anh rằng Sư phụ Lý Hồng Chí sắp mở lớp giảng Pháp Luân Công cuối cùng ở Trung Quốc tại Quảng Châu, một mực muốn anh phải đến tham gia. Trước khi Chân Đại Phúc đến Đại học Khí công Quốc tế Nga Mi Sơn, anh chính là đã từng luyện qua Pháp Luân Công, chỉ là anh ta không thể trụ vững trước những lời tuyên truyền đầy mê hoặc trong các mẩu quảng cáo được đăng trên tạp chí “Khí công Trung Quốc”, cầm lòng chẳng đặng cái tâm hiếu kỳ trước những chuyện thần kỳ, đã không ngại ngàn dặm xa xôi từ Sơn Đông đến núi Nga Mi, kết quả thất vọng tràn trề, cảm thấy vẫn là Pháp Luân Công tốt hơn nhiều. Cùng thêm vào sự thúc giục của người cô, thế là anh ta không chút do dự mà quyết định thôi học, chuẩn bị đến Thành Đô mua vé tàu tốc hành đến Quảng Châu, tham dự lớp giảng Pháp chín ngày của Sư phụ Lý.
Nắng thu rực rỡ tiêu sái, dẫn lối hai thanh niên xuống núi. Lục Thanh và Chân Đại Phúc cùng nhau trên con đường xuống núi, cảm thấy thật là kỳ diệu không cách nào tưởng tượng được.
Mặc dù Lục Thanh cũng giống như Chân Đại Phúc đều là sinh viên năm nhất tại Đại học Khí công Nga Mi Sơn, nhưng do được phân vào các lớp khác nhau nên cả hai đều không quen biết, cũng không nghĩ đến việc đồng thời cùng nhau xuống núi. Hơn nữa, công pháp mà Lục Thanh đã học trước khi đến núi Nga Mi, thật trùng hợp, lại giống hệt như Chân Đại Phúc, cũng là Pháp Luân Công, Lục Thanh và Chân Đại Phúc thong dong ngắm ngọn núi cao, nhưng trong lòng lại nghĩ, thật đúng là có duyên.
Thời đại học, Lục Thanh đã đặt định kỳ các tạp chí khí công như “Khí công Trung Quốc”, năm 1993, Lục Thanh xem được phần giới thiệu về Pháp Luân Công trên tạp chí khí công, có nói công lý của công pháp Pháp Luân Công, là tu luyện chiểu theo đặc tính của vũ trụ “Chân-Thiện-Nhẫn”, chiểu theo nguyên lý diễn hóa của vũ trụ để luyện, tu luyện một Pháp Luân ở bụng dưới, Pháp Luân mỗi ngày 24 giờ đều đang xoay chuyển không ngừng, không ngừng hấp thụ năng lượng từ vũ trụ và cung cấp cho người tu luyện, là một công pháp thuộc loại “Pháp luyện người”. Lục Thanh cảm thấy công pháp này rất đặc biệt, lại đọc được phần giới thiệu về Sư phụ Lý Hồng Chí trên tạp chí khí công, chàng ta liền cảm thấy rằng Sư phụ Lý là một vị Sư phụ đại đức công phu cao, cũng không biết điều gì thôi thúc, lúc ấy Lục Thanh liền muốn đi tìm Sư phụ Lý, muốn bái sư học công, đáng tiếc chàng còn phải đi học, vuột mất cơ duyên học công cùng Lý Sư phụ.
Thời đại học của Lục Thanh cũng chính là thời kỳ tư tưởng chàng có sự chuyển biến mạnh mẽ, cơn sốt khí công sục sôi oanh oanh liệt liệt khắp cả nước giống như chiếc chìa khóa mở ra tư tưởng bị phong bế của Lục Thanh, giúp Lục Thanh khai mở một kho tàng kiến thức về văn hóa tu luyện Trung Quốc cổ xưa. Thì ra, ngoài những thứ như văn hóa Mác-Lênin bị rót vào từ nhỏ, vẫn còn có văn hóa truyền thống kỳ diệu và huyền ảo như vậy, Lục Thanh đối với những điều này say mê chìm đắm, hễ có thời gian liền đến thư viện, chuyên môn đọc các thư tịch về Phật, Đạo, Nho và Cơ Đốc giáo, lại còn từng đến Nam Nhạc Hằng Sơn bái một vị Đạo gia phái Long Môn làm sư phụ. Sau này, chàng ta còn muốn đến tông miếu của Lục tổ Thiền tông Huệ Năng để xuất gia làm hòa thượng, muốn tu theo Thiền tông, đến việc lấy bằng đại học chàng ta cũng chẳng thiết, đương nhiên, đến cuối cùng thì tất cả đều không thành.
Lục Thanh giống như một con ruồi không đầu, chỉ cần nghe người ta nhắc đến pháp môn tu Phật, tu Đạo nào, Lục Thanh đều hận không thể lập tức chạy ngay đến chỗ người ta mà dập đầu xin làm đồ đệ.
Lục Thanh đối với Pháp Luân Công cũng là một tâm thái như vậy, chàng cho rằng Pháp Luân Công cũng giống như các môn khí công khác.
Sau khi tốt nghiệp, Lục Thanh vừa đi làm vừa tu luyện Pháp Luân Công, chàng ta còn đặc biệt đặt mua cuốn “Pháp Luân Công Trung Quốc” từ hiệu sách khí công, chiểu theo từng chiêu từng thức được dạy ở trong sách mà học mà luyện, lại còn luyện cùng một người bạn thân ở xưởng. Luyện tới luyện lui, kết quả một ngày kia người bạn nói với chàng, trong sách chẳng phải đã giảng, Pháp Luân phải là do chính tay Sư phụ cấp thì mới có thể đắc được, tự mình là không thể tu luyện ra được, mà chúng ta lại không được Sư phụ đích thân
