
Táng hoa ngâm - Hồng Lâu Mộng. #honglaumong
Hoa úa, hoa tàn, bay ngập trời,
Hồng phai, hương tan, người xót thương hỡi người?
Nhụy xuân lơ thơ liễu rũ hồ,
Hoa kia, rụng rơi, nhẹ vấn vương chân người.
Một năm ba trăm sáu mươi ngày,
Gươm sương dao gió những chờ đâu đây.
Tốt tươi xuân được mấy ngày,
Chốc đà phiêu bạt, bèo mây thêm sầu.
Đẹp tươi xuân xanh có mấy ngày,
Chốc đà phiêu bạt bèo mây thêm sầu.
Hoa rơi người vắng biết đâu tìm,
Trước thềm lòng ôm sầu nỗi hoa tàn.
Hoa cầm trên tay, giọt lệ ướt nhòa,
Lòng quặn đau máu rơi vì đâu.
Thân này mong sao vươn đôi cánh mềm,
Cùng hoa bay đến tận trời cao.
Nay hoa rơi rụng ta chôn hoa,
Vùi chôn thân ta chẳng biết đến bao giờ.
Ngẫn ngơ chôn hoa lắm kẻ cười,
Mai sau ta chết ai chôn thân này?
Nước cuốn trôi cánh hoa phiêu dạt khắp nơi.
Gió thoáng đưa xác hoa bay tận chân trời.
Hồng nhan phôi pha, xuân thì cũng già,
Đời người như cánh hoa rụng rơi.
Trăng mờ sương tan, hoa dẫu úa tàn
Hồn hoa bay đến nơi bình an.
Hồn hoa bay đến nơi bình an.
Người tàn hoa vắng ai biết ai!
#honghongwomen
