
NGƯ TIỀU VẤN ĐÁP 漁樵問答 Dialogue of the Fisherman and the Wood Cutter #trangia, #symphony, #doidap
Bản nhạc mang theo tinh thần tiêu diêu tự tại, an nhiên hòa hợp cùng thiên nhiên đât trời. Đã bao nhiêu thế kỷ chúng ta mã quay cuồng với cuộc sống mưu sinh, tìm kiếm tình yêu hạnh phúc nhưng đâu mới là chốn yên bình thực sự của tâm hồn con người.
Người Trung Quốc cổ xưa nổi tiếng với sự tinh tế và nét duyên dáng trong thưởng thức nghệ thuật, đặc biệt là âm nhạc. Dùng tiếng đàn để bộc bạch những tâm tư tình cảm, từ đó mà tìm được tiếng nói của lòng mình, kết nối tri kỷ tri âm.
Ngư tiều vấn đáp bản nhạc với giai điệu nhẹ nhàng an nhiên tự tại.
Dừng sự tìm kiếm hạnh phúc ngoài thân quay vào chính mình hòa vào tự nhiện mượn tiếng đàn kết nối đât trời con người. Trên con thuyền nhỏ rong chơi, đùa vui với ánh trăng lên, tiếng quẫy nước của những chú cá, tôm…
Gió trời sông nước bồng bềnh cùng chén rượu đạm bạc khuây khỏa yên bình. Những khoảnh khắc ấy luôn có sẵn quanh ta, nhưng mấy ai thưởng thức được?. Cảnh giới này cũng là thiên đường cũng là trần gian cách nhau như sợi chỉ mong manh, như bong bóng nước. Dễ đó mà khó lắm thay.
Ngư tiều
Đại biểu cho “ngư” nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung Hoa là Nghiêm Tử Lăng thời Đông Hán. Vào thời còn trẻ ông là bạn học của Hán Quang Vũ Đế Lưu Tú. Lưu Tú sau khi lên làm hoàng đế thì Nghiêm Tử Lăng đổi tên họ giấu mình ở ẩn. Quang Vũ Đế nhớ bạn là người hiền tài, nên cho người tìm khắp nơi. Sau một người nước Tề dâng thư báo rằng, có người bận áo lông dê câu cá, đoán chắc là Nghiêm Quang. Quang Vũ Đế cho xe đến đón, Nghiêm Tử Lăng ba lần từ chối, lần thứ tư Nghiêm Tử Lăng mới chịu về yết kiến. Hai người thân thiết nằm cùng giường nói chuyện, nhưng khi Quang Vũ Đế mời ra làm quan thì Nghiêm Tử Lăng vẫn không chịu mà từ tạ trở về cày ruộng ở núi Phú Xuân.
Đại biểu cho “tiều” lại là đại thần Chu Mãi Thần thời Hán Vũ Đế. Thuở hàn vi, ông vừa gánh củi vừa học. Vợ gánh củi theo sau lấy làm xấu hổ, xin bỏ đi lấy chồng khác. Ông cười bảo: “Ta đến 50 tuổi mới giàu sang được, nay đã hơn 40 tuổi rồi. Nàng chịu khổ đã lâu, nay hãy gắng đợi ta giàu sang, ta sẽ báo đáp công lao cho.” Vợ giận dữ nói: “Như cung cách của ông thì chỉ có chết đói ở cống rãnh mà thôi, sao lại dám mong giàu sang được.” Mãi Thần phải để vợ đi lấy chồng khác. Từ đó, ông một thân một mình đi gánh củi, vừa đi vừa học như trước. Về sau, thời Hán Vũ Đế, ông được người làng là Nghiêm Trợ tiến cử, nhà vua cho vào yết kiến, nói chuyện nghĩa lý về kinh Xuân Thu và Sở Từ. Vua rất hài lòng, mời ông giữ chức Trung Đại Phu, rồi sau giữ chức Thái thú đất Cối Kê. Khi đến Cối Kê nhậm chức, xe ngựa hơn trăm cỗ. Vào đất Ngô, ông thấy người vợ cũ cùng chồng đang gánh đất giữa đường liền cho dừng xe, bảo mời hai người lên xe sau đưa về dinh Thái Thú, cho ở một nơi và cấp lương ăn tử tế. Lối sống trọn nghĩa trước sau của ông khiến người đời cảm phục.
