
Thưởng trà - Một lần uống trà với bố.
Thưởng trà
Nhớ ngày nhỏ, khi mình vẫn còn ở cái tuổi chơi đồ hàng, mình hay lấy cái ấm bé tẹo bằng quả quýt và 1 cái chén bằng đúng ngón tay cái của bố mình để chơi. Chén rất tinh xảo, bên ngoài sẫm màu da lươn, trong màu ánh hơi xanh ngọc. Công nhận bố mình dễ, ông có thú thưởng trà độc ẩm vậy mà con lấy ấm chén để chơi đồ hàng cũng kệ, chẳng sợ mình làm vỡ hay sứt hỏng…
Sau này khi mình lớn lên, đã có gia đình. Hàng ngày sau khi cho con đi học sớm xong, mình lại lên nhà bố mẹ ở gần trường con gái học và uống trà với bố. Tuy nhiên uống trà khi này nó không còn được tinh tuý như trước đây…
Là một thói quen cho đến tận bây giờ của bố mình, sáng dậy vệ sinh cá nhân xong là ông đun đun ấm nước sôi, tráng ấm chén, pha trà uống… Bây giờ có tuổi bố mình ăn sáng xong rồi mới pha trà thưởng thức. Một mình nhâm nhi chén trà, chả còn quan tâm chuyện gì xung quanh... Mình ở xa mỗi khi về thăm bố thì đã hết tuần trà sáng. Đành để sau khi hai bố con ngủ trưa dậy, hai bố con làm thêm tuần trà chiều.
.... Ông hay nhớ mà tả cái cảm giác khi thưởng thức chén trà độc ẩm nhỏ xíu. Gọi là uống nhưng thực chất nó gần như là nhấp trà thì đúng hơn, có khi chỉ nhấp 1-2 giọt nhấp môi rồi để cho nó chầm chậm chuyển động chút một, chút một và trong miệng, vào họng…
Mong bố luôn khoẻ mạnh để thưởng trà mỗi ngày, một thói quen và là sở thích của bố.
